[Không muốn bị người mình thích từ chối thì phải làm sao đây?]
Ngay sau đó, phía dưới xuất hiện hàng loạt bình luận.
[Mộc đại sư, tôi thấy rồi, đây là bài viết thứ hai của cô về chuyện tình cảm đấy. Nói đi, cây vạn tuế trổ hoa rồi hả?]
[Mộc đại sư, cô chắc không phải trúng đào hoa sát rồi chứ?]
[Lầu trên, Mộc đại sư mà cũng trúng đào hoa sát à?]
[Các bác, sao tôi thấy rờn rợn thế nhỉ. Có khi nào Mộc đại sư bị bắt cóc rồi không?]
[Lầu trên là người mới à, Mộc đại sư mà cũng bị bắt cóc á?]
[Mộc đại sư, tôi thấy chuyện này dễ thôi mà, cần gì suy nghĩ nhiều. Cứ thẳng tay lấy bùa dán lên người anh ta, dù là cô gái cứng rắn cỡ nào cũng phải theo cô thôi!]
[...]
Nhìn đống ý kiến linh tinh của đám cư dân mạng chẳng đáng tin cậy kia, Mộc Diêu Quang quyết định vẫn nên tĩnh tâm chờ đợi. Dù sao thì... cô đã gửi tin nhắn WeChat đi lâu như vậy, anh vẫn chưa trả lời mà, đúng không?
Không trả lời tin nhắn chính là chuyện tốt.
Còn cái người đang gửi lời mời kết bạn với cô kia... Sở Dương?
Nghe quen quen.
Là ai nhỉ?
Ngay lúc cô đang định bỏ qua lời mời kết bạn của người này thì lại nhận được tin nhắn đầu tiên từ người đàn ông kia.
[Chút nữa Sở Dương sẽ thêm WeChat em.]
Rồi sao nữa?
Rồi chẳng có gì nữa cả.
Mộc Diêu Quang ôm điện thoại, dán mắt vào mấy chữ mà người đàn ông gửi đến, xem đi xem lại, thậm chí còn đếm từng nét bút của từng chữ, nhưng vẫn không nhận được thêm tin nào khác từ anh.
Chuyện này... chẳng phải là... cô gọi anh là “chồng”, anh cũng không phản đối sao?
Nghĩ đến khả năng này, khóe môi ai đó bắt đầu từ từ cong lên.
Hề hề, cô có thể gọi anh là chồng rồi.
Chồng ơi, chồng à!
Mộc Diêu Quang gào to hai tiếng trong lòng, bong bóng hạnh phúc bay lơ lửng khắp nơi.
Nếu không phải vì nơi cô đang ở hiện giờ không thích hợp, e là cô đã không kiềm được mà bật cười ngu ngơ rồi.
À đúng rồi, cô phải trả lời tin nhắn chồng mới được.
Rất nhanh sau đó, Tô Giản vừa gửi tin nhắn đi chưa được bao lâu thì đã nhận được hồi âm từ đối phương.
[Chồng, em biết rồi.]
Lại là “chồng”?
Tô Giản nhìn chằm chằm cái chữ có phần “chướng mắt” ấy, hồi tưởng đến lời nhắn đính kèm trên bao lì xì trong WeChat ban nãy, đôi mắt đen hơi lóe sáng, cuối cùng không trả lời lại cô mà trực tiếp tắt máy, nhét vào túi.
Bên cạnh, Sở Dương vẫn đang sốt ruột lẩm bẩm, đã hơn nửa ngày rồi mà sao chị dâu vẫn chưa chấp nhận lời mời kết bạn của anh ta.
Tô Giản liếc nhìn anh ta một cái, nhấc ly rượu lên, khẽ nói: “Mười phút.”
“Hả?”
Sở Dương khó hiểu nhìn anh.
“Cô ấy sẽ chấp nhận lời mời kết bạn của cậu trong vòng mười phút.”
“Sao anh biết?” Sở Dương tỏ vẻ nghi ngờ.
“...”
Tô Giản lạnh nhạt liếc nhìn tên ngốc trước mặt, chẳng buồn để ý tới anh ta.
Sở Dương cũng chẳng để tâm đến phản ứng của anh nữa, lúc này anh ta chỉ muốn nhanh chóng hỏi xem vị chị dâu lợi hại ấy của mình rốt cuộc đã hóa giải tai ương huyết quang của anh hôm nay hay chưa.
Không biết anh ta đã trò chuyện những gì với người ở đầu bên kia WeChat, nhưng sau khoảng mười mấy phút, cuối cùng anh ta cũng chịu ngẩng đầu ra khỏi điện thoại.
Ngẩng đầu xong, anh ta nói với Tô Giản một câu: “Chị dâu nói, giờ chị ấy đang trên tàu lửa đi đến Lạc Thành, chờ ngày nào đó quay về rồi mới bán bùa cho em. Anh, anh biết chị ấy đi Lạc Thành làm gì không? Em hỏi mà chị ấy không nói.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
