Dù sao thì với thân hình to lớn của anh ta mà leo lên giường trên ngủ, e là sẽ gặp nguy hiểm. Nếu chẳng may mà làm gãy giường rồi rơi đè lên người nằm dưới thì làm sao được xem là chuyện tốt?
Còn cô đồng ý để bọn họ đổi chỗ, mục đích lớn nhất là vì không muốn nửa đêm bị những chuyện thế này làm ồn đến mất ngủ.
Chỉ có điều, nhìn tình hình hiện tại thì vận xui của cô gái ấy có vẻ không chỉ dừng lại ở chuyện này.
Sau đó, hai người lại trò chuyện thêm vài câu rồi không nhắn nữa.
Tàu vẫn chuyển bánh đều đều, những người trong toa cho dù mang tâm sự gì, cũng dần dần chìm vào giấc ngủ theo thời gian trôi đi.
Sáu giờ sáng hôm sau.
Có thể khiến một con mèo dễ dàng qua mặt kiểm tra an ninh, anh ta đâu có ngây thơ như hai người kia, tin rằng là do lông mèo dày.
“Không phải bùa, là thuật che mắt.”
Hiện giờ một tấm bùa của cô có thể bán được năm trăm đồng, cô đâu có rảnh mà lãng phí bừa bãi.
“Thuật che mắt à?”
Không biết anh ta có học được không?
Anh ta mở miệng định hỏi, cuối cùng lại không đủ can đảm nói ra ước muốn trong lòng.
Nếu để một hậu bối còn nhỏ tuổi như vậy biết anh ta ngay cả thuật che mắt cơ bản cũng không biết thì thật mất mặt.
Thôi nhịn, đợi gặp được vị tiền bối kia rồi hỏi cũng được, dù sao với bản lĩnh của tiền bối ấy, chắc chắn mấy thuật vặt thế này cũng sẽ không thành vấn đề.
Đi sau hai người là chàng trai đeo kính, vừa trả lời những câu hỏi của cô gái tóc bím, vừa ngẩng đầu nhìn về phía trước. Trong ánh mắt hắn ẩn hiện vẻ âm trầm khó lường.
Ra khỏi ga, Ngưu Đại Chùy có vẻ sốt ruột muốn gặp ai đó, bèn vẫy tay chào Mộc Diêu Quang rồi vội vã bắt taxi rời đi.
Mộc Diêu Quang đeo ba lô, chậm rãi vừa đi vừa tra điện thoại xem trạm xe buýt gần nhất ở đâu.
Không rõ chàng trai đeo kính nói gì với cô gái tóc bím, mà cô ta lập tức chạy vài bước đến bên Mộc Diêu Quang, kéo tay cô hỏi: “Anh Thịnh nói xe anh ấy đỗ ngay gần đây, có thể chở tụi mình đi. Cô định đi đâu, đi chung với bọn tôi nhé!”
Anh Thịnh mà cô gái nói đến chính là chàng trai đeo kính, tên đầy đủ là Thịnh Thiểm, người Lạc Thành.
Cô gái tên là Phạm Hiểu Nam, đến từ vùng ngoại ô Đế Đô, lần này đến Lạc Thành là để gặp bạn trên mạng.
“Không cần, cảm ơn.” Mộc Diêu Quang lắc đầu từ chối, sau đó nhướng mày nhìn Phạm Hiểu Nam một cái, chân thành khuyên bảo: “Cô cũng đừng đi xe anh ta.”
Hử?
Phạm Hiểu Nam ngẩn người: “Tại sao vậy?”
“Vì sự an toàn của cô. Cô không hiểu rõ gì về anh ta cả.”
Mộc Diêu Quang không nói ra rằng hiện giờ trên ấn đường, chóp mũi và hai gò má của Phạm Hiểu Nam đều xuất hiện khí đen ngưng tụ, nếu không có gì bất ngờ thì trong ba ngày tới cô ta sẽ gặp một tai kiếp sinh tử.
“Nhưng tôi thấy anh Thịnh rất tốt mà.”
Phạm Hiểu Nam lẩm bẩm, quay đầu nhìn người đàn ông đang đứng cách đó không xa mỉm cười với các cô. Người đàn ông ấy tuy không đẹp trai nhưng trông có vẻ thật thà chất phác.
Tốt sao?
Một người trên mặt mang ba mạng người có thể là người tốt ư?
Chỉ là điều này Mộc Diêu Quang không thể nói ra. Dù sao cô cũng chỉ nhìn ra từ tướng mạo của Thịnh Thiểm, không có bằng chứng cụ thể, nếu không thì cô đã báo cảnh sát từ lâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
