Buổi trưa, mọi người đều xuống nhà ăn dùng bữa.
Lạc Xu gọi điện cho Thẩm Ngôn, muốn hẹn gặp Duật Chiến, Thẩm Ngôn liền quẹt thẻ cho cô vào thang máy, đi thẳng lên tầng văn phòng Tổng giám đốc.
"Có chuyện gì sao?" Duật Chiến nhìn màn hình máy tính, gương mặt vẫn không có quá nhiều biểu cảm, có điều…
Hôm nay anh mặc áo sơ mi trắng, khoác thêm chiếc gilet bên ngoài, khí chất trông có phần phóng khoáng, trầm ổn hơn hẳn ngày thường.
Chiếc áo sơ mi trắng này, có phải là chiếc cô đặt không?
Lạc Xu đi thẳng qua, đặt chiếc túi trong tay lên bàn làm việc của anh: "Trả lại áo cho anh, cảm ơn."
Duật Chiến nhìn chiếc túi, rồi lại nhìn cô, hỏi: "Không khỏe à?"
"Ừm..." Sau cuộc trò chuyện ngày hôm qua, cô thấy hai người chẳng có lý do gì để nói chuyện riêng nữa, vội vàng nói: "Nếu Duật tổng không có việc gì nữa thì tôi xin phép đi trước."
"Ừ."
…
Đầu óc choáng váng kèm theo cơn buồn nôn dữ dội, buổi chiều cô bèn xin nghỉ phép để đến bệnh viện.
Vẫn đang xếp hàng đợi số, phía trước còn rất nhiều người, cô ngủ thiếp đi trong cơn mơ màng, mãi đến khi nghe gọi tên mới giật mình tỉnh giấc.
Sau khi Lạc Xu thuật lại ngắn gọn tình trạng của mình, bác sĩ liền bắt đầu hỏi.
"Họ tên."
"Lạc Xu."
"Tuổi."
"22."
"Tháng trước có quan hệ tình dục đúng không?"
"... Đúng vậy, nhưng tôi có uống thuốc."
"Uống thuốc cũng chỉ ngăn ngừa được 99% thôi, xác suất nhỏ vẫn có khả năng mang thai, đi siêu âm trước xem." Bác sĩ rất quen thuộc, vừa nói vừa nở nụ cười nhẹ.
Lạc Xu sợ đến mức hai tay siết chặt lấy vạt váy voan trắng, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi hột.
Hóa ra thứ thuốc tránh thai khẩn cấp kia cũng không phải có tác dụng trăm phần trăm sao?
Cô nuốt nước bọt, cầm tờ phiếu chỉ định bước ra ngoài chờ với vẻ hồn xiêu phách lạc.
Viền mắt cô đỏ hoe, bất chợt nghĩ đến mẹ mình.
Mẹ cô năm xưa cũng thế, qua lại với một thương nhân rồi có cô, một mình sinh Lạc Xu ra, nuôi cô khôn lớn, nỗi cay đắng trong đó chỉ có hai mẹ con cô mới hiểu được.
Cô bước đi trên dãy hành lang không một bóng người, nhìn chằm chằm vào tờ phiếu siêu âm, thực sự lo sợ lát nữa kiểm tra ra một đứa nhỏ, thế thì chết mất!
Cô mới 22 tuổi, ngay cả cuộc đời mình còn chưa lo được.
Cô hít thở một hơi thật sâu, cố gắng khiến bản thân thả lỏng, nhưng càng như vậy cô lại càng căng thẳng hơn.
Cô vẫn đang cân nhắc xem có nên nhắn tin cho Duật Chiến không, nhưng Duật Chiến đã kéo cô vào danh sách đen rồi. Còn gọi điện thoại, vị sếp lớn này cũng chưa chắc đã bắt máy.
Điều này càng khiến cô sụp đổ hơn!
Lạc Xu cắn chặt môi, cố gắng kìm nén để không bật khóc thành tiếng.
Đúng lúc này, cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đi về phía mình.
Liêu Nhàn, cô ta mới mang thai chưa đầy ba tháng, bụng chưa lộ rõ nhưng vóc dáng đã mang dáng dấp của một thai phụ.
Bên cạnh cô ta có một nữ giúp việc lớn tuổi tháp tùng, trên tay xách lỉnh kỉnh đồ đạc cần thiết, suốt cả chặng đường đều cẩn thận đi theo sau.
"Thủ đoạn của cô khá lắm!" Cô ta nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lập tức lao vào xé xác Lạc Xu ra ngay tại chỗ!
"Sao cô lại nổi giận thế làm gì?" Lạc Xu hừ một tiếng, biết rõ ý cô ta là gì, trong lòng vô cùng hả dạ, nhưng nhìn thấy bộ dạng mất hồn mất vía kia của cô ta, cô lại thấy hơi đáng thương.
Thứ Lạc Xu mất đi chỉ là một tên đàn ông tồi, còn cô ta lại có một người chồng và bố của đứa bé trong bụng.
So ra thì Lạc Xu vẫn còn may mắn chán.
"Hừ!" Hai hàng nước mắt nóng hổi của Liêu Nhàn lã chã tuôn rơi: "Bây giờ hôn ước giữa hai nhà Tần và Liêu tan thành mây khói, chắc cô vui lắm đúng không? Tần Hằng yêu cô nhưng lại khiến tôi mang thai, cô hận thù nên trả đũa, cô dám bảo chuyện này không phải do cô làm không?"
Đối mặt với sự chất vấn của cô ta, Lạc Xu không phủ nhận: "Tôi có biết mấy chuyện thối nát giữa cô và Tần Hằng hay không thì đã sao, tôi vẫn luôn giữ im lặng với bên ngoài, sự thật do chính cậu của cô phát tán ra, sao có thể trách tôi? Suy cho cùng, đó là do cô không biết tự thương lấy mình, hai nhà Tần và Liêu vốn đã nhắm đến việc liên hôn, chính cô sợ tôi sẽ cướp mất anh ta nên mới làm ra chuyện ngu xuẩn như thế, đúng là vẽ đường cho hươu chạy!"
"Lạc Xu! Cô chỉ là đứa con hoang có mẹ sinh mà không có bố dạy! Cô cũng xứng đứng ở đây chỉ trích tôi sao?"
Liêu Nhàn và Lạc Xu từng được coi là đôi bạn tri kỷ có thể thức thâu đêm suốt sáng để dốc bầu tâm sự, vậy mà giờ đây cô ta lại dùng chính thân thế của Lạc Xu để công kích, khiến Lạc Xu trong thoáng chốc hơi thẫn thờ.
Cô không phản bác lại, im lặng hồi lâu.
Không ngờ cuối cùng hai người lại đến bước vung đao kiếm với nhau thế này.
Cho đến khi loa phát thanh bệnh viện gọi đến tên mình, cô mới sực tỉnh lại.
Cô không muốn cãi vã, dù sao đây cũng là bệnh viện, cuộc trò chuyện của hai người đã thu hút không ít ánh nhìn xung quanh, cô không muốn tiếp tục làm tâm điểm chú ý nữa.
"Liêu Nhàn, chúng ta từ nay về sau đừng gặp nhau nữa."
Lạc Xu định bỏ đi, nhưng lại bị Liêu Nhàn chặn ngay giữa hành lang: "Lạc Xu, mới chia tay với Tần Hằng chưa đầy một tháng, không phải cô lăng nhăng với tên đàn ông nào nên mới lôi tôi và Tần Hằng ra làm tấm bình phong đấy chứ?"
"Liêu Nhàn, cô ăn nói đàng hoàng một chút!"
Cô đã nhẫn nhịn đủ rồi!
Nếu cô ta không mang thai, cô thực sự muốn xông lên vả chết con khốn này!
"Ha ha! Lạc Xu! Cô cuống cái gì?" Liêu Nhàn bước lên một bước, giật phắt tờ phiếu khám của Lạc Xu qua.
"Trả lại cho tôi!" Lạc Xu định giật lại, nhưng đã bị nữ giúp việc trước mặt chặn đường!
"Quả nhiên là vậy!" Liêu Nhàn liếc một cái đã nhận ra tờ phiếu này kiểm tra cái gì.
Sống mũi Lạc Xu cay cay, bờ mi cũng bắt đầu đỏ ửng lên.
Bao nhiêu năm qua, cô thường xuyên bị bạn học đem danh con riêng ra làm trò cười, nhưng mỗi lần như vậy đều là Liêu Nhàn đứng ra che chắn, nói đỡ cho cô, thế mà giờ đây chính cô ta lại dùng vết thương lòng của cô để tấn công lại cô.
Liêu Nhàn cười khẽ, cười sự lẳng lơ của cô, cười cô ngày thường trước mặt mọi người cứ giả vờ thanh cao.
"Cô có biết tại sao bao nhiêu năm nay tôi luôn bảo vệ cô không?" Trước đây Lạc Xu không biết, nhưng bây giờ cô đã lờ mờ đoán ra được rồi.
"Bởi vì Tần Hằng thích cô, mà tôi thì thích Tần Hằng, tôi bắt buộc phải diễn ra bộ dạng hoàn hảo khiến người ta vừa ý nhất trước mặt anh ấy. Ai cũng khen tôi có lòng nhân ái, Tần Hằng cũng bắt đầu dần đón nhận tôi, nhưng có ai biết được trong lòng tôi ghét cay ghét đắng cô đến mức nào!"
Từng câu từng chữ này của Liêu Nhàn giáng xuống đầu Lạc Xu như một tiếng sét đánh ngang tai!
Hóa ra tình cảm của bạn thân cũng có thể đem ra làm công cụ lừa gạt.
Hóa ra sự quan tâm suốt những năm qua của cô ta đều là giả dối.
Bạn trai là giả, bạn thân cũng là giả.
Nực cười thật...
Lạc Xu đã hiểu ra tất cả, những giọt nước mắt tủi nhục không kìm được mà rơi lã chã.
"Trả lại tờ phiếu cho tôi." Cô cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, chậm rãi nói với cô ta từng chữ một.
"Nói cho tôi biết tên đàn ông đó là ai, tôi sẽ trả lại tờ phiếu này cho cô." Liêu Nhàn đẩy nữ giúp việc ra, bước đến ngay trước mặt Lạc Xu.
Lạc Xu không ngốc, cô sẽ không sập bẫy của cô ta.
Duật Chiến là ông trùm lẫy lừng trong ngành thời trang, ai ai cũng biết, ai ai cũng phải kiêng dè, nếu cô nói tên anh ra, Liêu Nhàn nhất định sẽ không tin, ngược lại còn sỉ nhục cô một trận.
Thêm vào đó, hôm qua Duật Chiến đã huỷ kết bạn với cô rồi, cho dù cô có thừa nhận thì Duật Chiến cũng chưa chắc sẽ đứng ra nhận trách nhiệm.
"Trả phiếu cho tôi!" Lạc Xu vươn tay định giật lấy, nhưng không ngờ Liêu Nhàn lại thẳng tay giáng xuống một cái tát.
Chát!
Một bên mặt của Lạc Xu nóng rát như lửa đốt, bầu không khí trong bệnh viện như bị đông cứng, không gian huyên náo bỗng chốc trở nên im phăng phắc, chỉ có tiếng loa phát thanh vẫn đang liên tục gọi tên Lạc Xu vào khám.
Lạc Xu cũng chẳng buồn so đo nữa, chỉ muốn lấy lại tờ phiếu rồi lập tức rời khỏi con người ghê tởm này.
Cô vươn tay giật lại tờ phiếu lần nữa, Liêu Nhàn thừa dịp cô không chú ý lại định ra tay lần nữa.
Tờ phiếu đã giành lại được, Lạc Xu cứ ngỡ mình lại phải ăn thêm một cái tát, nhưng không ngờ bàn tay đang vung lên giữa không trung của Liêu Nhàn đã bị một bàn tay to lớn, vững chãi chặn lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
