Lạc Xu ngước mắt, nhìn bóng người cao lớn vững chãi đang che chắn trước mặt mình, hơi thẫn thờ.
Là Duật Chiến.
Anh đang giữ lấy bàn tay đang định đánh cô của Liêu Nhàn.
Còn bên eo cô bỗng xuất hiện một bàn tay to lớn ôm siết lấy, cô liền bị anh kéo lọt thỏm vào lòng từ lúc nào không hay.
"Đánh người phụ nữ của tôi?" Sắc mặt Duật Chiến tối sầm, đáy mắt u ám, lời nói lạnh lùng như băng.
Theo câu hỏi đầy chất vấn của anh, bàn tay đang bóp cổ tay Liêu Nhàn càng lúc càng siết chặt.
"Buông tôi ra!" Liêu Nhàn đau đớn đánh trả, nữ giúp việc cũng vội vàng xông lên ngăn cản.
Duật Chiến chẳng thèm đếm xỉa, chỉ cụp mắt nhìn Lạc Xu đang khóc như mưa trước mặt.
Lạ thật, rõ ràng ngay trước đó ánh mắt anh vẫn còn lạnh lẽo như sương, vậy mà lúc này Lạc Xu nhìn vào lại cảm thấy có chút ấm áp?
Lạc Xu bị dọa đến ngơ ngác, một lúc lâu sau mới hoàn hồn, đưa tay gỡ tay anh ra: "Cô ta đang mang thai, anh đừng chấp nhặt với cô ta."
Lúc này Duật Chiến mới từ từ buông tay.
Liêu Nhàn nhận ra người đàn ông trước mặt, sợ hãi lùi liên tiếp hai bước về phía sau: "Duật tổng..."
"Sao, vừa rồi cô bảo ai là tên đàn ông lạ?" Ánh mắt anh sắc lẹm, nhìn Liêu Nhàn với vẻ lạnh lùng như băng.
Liêu Nhàn lúc này vẫn chưa hiểu rõ chuyện gì, đầu óc bị cơn giận làm cho mụ mị, vừa mở miệng đã chửi bới: "Lạc Xu chính là một con đ*ếm! Chưa chia tay bạn trai đã lên giường với người đàn ông khác..."
Chát!
Cái tát này là do Duật Chiến giáng xuống.
Anh vậy mà lại đánh phụ nữ!
Không khí xung quanh dường như ngưng đọng lại trong tích tắc.
Liêu Nhàn ôm lấy một bên mặt, lúc này mới bừng tỉnh, hóa ra anh chính là người đàn ông đó!
"Cút, đừng để tôi nghe thấy giọng của cô một lần nữa." Duật Chiến không nhìn cô ta, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt Lạc Xu, ngón tay mơn trớn lên gò má bị đánh đến đỏ ửng của cô.
Liêu Nhàn tự biết mình đuối lý, không dám rước thêm họa, ôm lấy gương mặt sưng đỏ vội vã rời đi.
Lạc Xu đứng đó, chân tay luống cuống không biết phải làm sao.
"Có đau không?"
"..." Cô đứng vững, muốn thoát khỏi cái ôm của anh, nhưng lại bị anh siết chặt hơn.
"Đã khám chưa?" Giọng anh rất dịu dàng, ngay cả ánh mắt nhìn cô cũng đầy hơi ấm.
Lạc Xu cúi gằm mặt, tim đập thình thịch, rặng mây hồng từ vành tai lan nhanh xuống tận cổ.
Bàn tay nhỏ nhắn không biết từ lúc nào đã túm chặt lấy vạt áo anh: "Anh buông tôi ra trước đi, mọi người đang nhìn kìa..."
Lúc này Duật Chiến mới thong thả buông tay, còn Thẩm Ngôn đứng bên cạnh thì mím môi, biết ý quay lưng đi chỗ khác.
Sau một hồi ầm ĩ như vậy, việc kiểm tra vẫn chưa làm được, bác sĩ đã đến giờ tan ca.
Lạc Xu bị anh cưỡng ép dắt tay vào trong xe.
Thẩm Ngôn đứng đợi ở bên ngoài, không gian trong xe chỉ còn lại hai người đầy gượng gạo.
"Sao anh lại đến đây?"
"Dì út tôi gọi điện bảo nhìn thấy em ở khoa phụ sản bệnh viện, sáng nay lại thấy em nôn khan nên tôi qua xem sao." Duật Chiến nghiêng đầu, nhìn cô gái đang ngượng đỏ mặt đến tận mang tai: "Nếu hôm nay tôi không đến, em định giấu tôi đến bao giờ? Hửm?"
Lạc Xu nắm chặt tờ phiếu kiểm tra, ngọn lửa kiêu ngạo thường ngày trước mặt anh bỗng chốc tắt ngúm, chút chí khí trong xương tủy bị đè bẹp dí.
"Tôi thực sự đã uống thuốc rồi, hơn nữa còn chưa khám, chưa biết có phải hay không..." Giọng điệu nói chuyện của cô trở nên vô cùng cẩn trọng.
Yết hầu Duật Chiến khẽ chuyển động: "Nếu như có rồi thì sao?"
"Chuyện đó không liên quan đến anh." Lạc Xu hơi sững sốt, dứt khoát đẩy cửa xe bước xuống, Duật Chiến cũng không ngăn cản.
"Hay cho câu không liên quan đến tôi." Anh lầm bầm một mình, tựa lưng vào ghế xe, nhìn chằm chằm bóng lưng cô ngày càng đi xa.
Câu nói 'không liên quan đến anh' của cô giống như đang giận dỗi, y hệt như những lời anh đã nói với cô ở trang viên ngày hôm qua.
Thẩm Ngôn bước vào xe, ngồi vào ghế lái, thấy sắc mặt sếp không vui liền không dám hỏi han, nhưng nhiều chuyện dường như anh ấy đã thông suốt cả rồi.
Trở về nhà thuê, Lạc Xu nằm vật ra sofa, thẫn thờ nhìn lên trần nhà, giơ tờ giấy trong tay lên, nhìn dòng chữ "kiểm tra thai kỳ giai đoạn đầu" nặng trịch kia, bực bội ném nó lên bàn trà.
"Duật Chiến." Cô lầm bầm gọi cái tên xa lạ này, rồi lại khẽ thở dài một tiếng.
Nếu có thật thì phải làm sao đây? Phá bỏ? Hay là giống như mẹ cô, sinh ra rồi làm một người mẹ đơn thân?
Suy đi tính lại, cô mở danh bạ điện thoại, tìm đến tên ông sếp hút máu kia, nhìn chằm chằm dãy số ấy đến ngơ ngẩn.
"Xu! Anh biết em đang ở nhà, em mở cửa ra!" Tiếng của Tần Hằng vang lên từ ngoài cửa.
Giọng anh ta ồm ồm, nặng nề, tiếng thở dốc dồn dập, giống như đã say khướt.
Lạc Xu nhìn về phía cửa, ôm chặt lấy gối che kín đầu, cô biết anh ta sẽ đến tìm nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy.
Hàng xóm xung quanh đã lục tục mở cửa, ghé tai xầm xì bàn tán.
Lạc Xu không muốn rước thêm rắc rối, cầm điện thoại đứng dậy đi về phía cửa, ghé mắt nhìn qua lỗ mắt mèo.
Qua lỗ nhìn, dáng người anh ta lảo đảo đứng không vững, cách một cánh cửa mà cô vẫn như ngửi thấy mùi rượu nồng nặc đến buồn nôn trên người anh ta.
Vừa mở cửa, hơi rượu nồng nặc xộc thẳng vào theo bước chân xồng xộc của anh ta, mùi rượu nồng đậm lập tức tản ra khắp xung quanh.
Ngay trong giây tiếp theo, Lạc Xu không kịp đề phòng đã bị lọt thỏm vào vòng tay rắn chắc của Tần Hằng.
Cánh cửa bị đóng sầm lại.
"Buông ra!" Lạc Xu cố gắng đẩy anh ta ra, không ngờ lại bị anh ta ôm chặt hơn!
"Xu, anh nhớ em lắm..." Anh ta nghẹn ngào như muốn khóc, điên cuồng tìm kiếm môi cô để cưỡng hôn.
Cô ghê tởm như thể đụng phải dịch bệnh, ra sức đẩy anh ta ra, nhưng anh ta giống như một miếng cao da chó, gỡ thế nào cũng không chịu bong.
"Tần Hằng! Anh say rồi! Đừng chạm vào tôi!" Cô hét lớn lên, nhưng không hiểu sao vẫn bị anh ta ép đến mức ngã nhào xuống ghế sofa.
Tần Hằng vốn là người có thể hình vạm vỡ, cô hoàn toàn không có cách nào thoát khỏi anh ta, sức lực chênh lệch quá lớn, cô không phải đối thủ của anh ta.
"Nghe nói em cặp kè với Duật Chiến à?"
Tốc độ của Liêu Nhàn đúng là nhanh thật đấy, đoán chừng bị Duật Chiến tát cho một cái nên trong lòng ấm ức, bắt đầu đi kiếm chuyện đây mà!
Tần Hằng dùng một bàn tay lớn khóa chặt hai tay cô xuống phần bụng dưới, tay còn lại chống lên ghế sofa, từ trên cao cúi xuống nhìn cô chằm chằm.
Lạc Xu hoàn toàn không thể cử động, bởi vì hai chân anh ta đã quỳ lên người cô, khóa chặt lấy cô.
"Em còn chặn wechat của anh, chặn cả số điện thoại, sao em có thể tàn nhẫn như thế?" Anh ta lớn tiếng lên án, giống như một bị cáo vô tội: "Duật Chiến thì sao chứ? Anh ta sạch sẽ hơn anh chắc! Giàu hơn anh chắc! Dáng người chuẩn hơn anh chắc!"
Chát!
"A!"
Tần Hằng đã đánh Lạc Xu.
Lạc Xu bàng hoàng chết lặng, nước mắt không kìm được mà trào ra.
Tần Hằng cũng sững sờ, lúc này mới nhận ra mình vừa đánh người, lại còn đánh người con gái anh ta yêu thương nhất.
Anh ta vội cúi rạp người xuống, đưa tay vuốt ve một bên má bị đánh đến đỏ ửng của cô, ánh mắt tràn ngập vẻ hối hận: "Anh xin lỗi, anh xin lỗi..."
"Bỏ bàn tay bẩn thỉu của anh ra!" Lạc Xu nghiến răng nghiến lợi, âm thầm bấm nút gọi vào số của ông sếp hút máu kia.
"Em vẫn không chịu tha thứ cho anh..."
"Anh không xứng!"
Đôi mắt Tần Hằng đỏ sọc, cổ họng nghẹn lại, không khí xung quanh dường như trở nên đặc quánh, tim anh ta như ngừng đập trong khoảnh khắc, dường như có thể nghe thấy tiếng máu đóng băng vỡ vụn, khiến lực tay anh ta siết chặt lấy cô càng lúc càng mạnh hơn.
Lạc Xu đau đớn cắn chặt môi.
Ánh mắt anh ta thay đổi, trở nên dịu dàng như nước mùa thu.
Lạc Xu biết mình xong rồi.
Cô chỉ cảm nhận được bàn tay của Tần Hằng đang cẩn thận mơn trớn trên gò má xinh đẹp của cô, muốn lau đi những giọt nước mắt cho cô.
"Đừng khóc nữa, để anh yêu thương em có được không, loại ông trùm giới kinh doanh như Duật Chiến sẽ không bao giờ cưới em đâu, nhưng anh thì có, chúng ta có thể ra nước ngoài, đến một nơi không ai biết chúng ta..."
"Hừ!" Lạc Xu nhổ một búng nước bọt thẳng vào mặt anh ta!
"Đồ rác rưởi! Anh nằm mơ đi!" Cô phẫn nộ chửi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)