Vào trong? Vào trong thì coi như thành cháu dâu thật rồi còn gì!
Đám cô dì chú bác bên trong không soi cô đến mức dính vách mới lạ.
Nhưng tai họa do chính mình gây ra thì không thể phủi tay bỏ mặc, ngộ nhỡ Duật Chiến ở công ty cố tình làm khó dễ cô thì đúng là lợi bất cập hại.
"Tôi, tôi nghe theo anh..." Người vốn trời không sợ đất không sợ như cô, nay bắt đầu run rẩy.
"Nghe theo tôi?" Duật Chiến hơi khó tin, cô Lạc kiêu ngạo coi trời bằng vung này mà cũng biết thỏa hiệp cơ đấy?
"Ừ, nghe anh..."
"Đi theo tôi." Ánh mắt anh vô cùng sắc bén, đổ dồn lên người Lạc Xu nặng trịch như thái sơn.
"!!" Lạc Xu gượng cười, định đồng ý nhưng vẫn nhịn không được hỏi thêm: "Còn cách nào tốt hơn nữa không?"
"Em có thể không cần nói lời nào, lái xe đi thẳng." Duật Chiến nghiêng người sang một bên, không nhìn cô nữa.
"Tôi mà đi, chẳng phải anh sẽ bị mắng chết sao?" Ánh mắt cô chạm phải đôi mắt thâm trầm đầy áp lực kia.
"Chuyện đó không liên quan đến em." Đường viền hàm dưới của anh căng cứng, ánh mắt sắc như dao.
"..." Lạc Xu nuốt nước bọt, vẻ mặt tràn ngập sự chột dạ, ánh mắt như có khả năng nhìn thấu của anh khiến cô buộc phải chùn bước: "Thực sự xin lỗi anh..."
Duật Chiến khẽ thở dài một cách kín đáo, quay người đi về phía ông nội Duật, sau đó đỡ ông lên xe rồi lái thẳng vào trong, hoàn toàn phớt lơ cô.
Lạc Xu đứng ngây ra tại chỗ, hai bàn tay xoắn vào nhau.
"Thằng nhóc thối này, có phải lại chọc giận người ta rồi không hả?" Ông nội Duật ngồi ở ghế phụ lầm bầm mắng mỏ.
"Khó khăn lắm mới tìm được cháu dâu xinh đẹp thế này, con không thể dỗ dành người ta à? Miệng con làm bằng đá đấy à?"
Suốt cả quãng đường Duật Chiến không nói nửa lời, mặt mày sa sầm, mặc kệ ông mắng nhiếc.
"Con nhìn lại mình xem, bao nhiêu tuổi rồi? Cứ khư khư giữ thân như ngọc vì bạn gái cũ đến tận bây giờ, con xem người ta có ngoảnh đầu lại nhìn con không?"
"Tính bướng bỉnh chết tiệt này của con bao giờ mới chịu sửa đây?"
"Ông nội, con không thích cô ấy." Duật Chiến đột ngột thốt ra một câu, ánh mắt hơi thẫn thờ.
"Không thích? Con tưởng ông mù chắc? Không thích mà con đứng nói chuyện với con bé lâu như thế? Không thích mà con cầm cái áo rách đi khâu khâu vá vá cái cúc làm gì?"
"Chẳng phải con có bệnh sạch sẽ sao! Tại sao áo khoác hơn trăm ngàn lại khoác lên người con bé? Sao con không khoác lên người ông đây này?"
Chiếc xe từ từ dừng lại ở bãi đậu xe bên cạnh lâu đài, anh cứ ngỡ người có tính phản nghịch như Lạc Xu sẽ quay đầu bỏ đi ngay lập tức, không ngờ cô lại theo vào tận đây.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, không nói một lời, ông nội Duật thấy tình hình như vậy liền biết ý chuồn lẹ.
Ánh mắt nặng trịch một lần nữa rơi trên người Lạc Xu, đôi mắt sâu thẳm ẩn sau cặp kính gọng mảnh lóe lên một tia sáng, nhưng rồi nhanh chóng vụt tắt.
"Theo tôi vào trong thì không ra được nữa đâu. Đêm nay cô nam quả nữ, chung một giường, ngày mai là phải đi đăng ký kết hôn đấy."
Lạc Xu cố tỏ ra bình tĩnh: "Ha ha, đến cũng đến rồi..."
Cô không tài nào nói tiếp được nữa.
Duật Chiến trầm ngâm vài giây, ánh mắt nhìn cô càng thêm u tối.
Anh nuốt nước bọt, khẽ gật đầu: "Đến cũng đến rồi, ý em là đã suy nghĩ kỹ chuyện làm Duật phu nhân rồi?"
"Hôm nay tôi có thể đóng kịch một chút, ít nhất anh cũng đỡ khó xử trước mặt mọi người." Lạc Xu không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
"Thế tôi còn phải cảm ơn em à?" Duật Chiến bày ra vẻ mặt rèn sắt không thành thép, suýt chút nữa bị cô làm cho tức chết.
Anh có cảm giác bản thân cứ bị cô treo lơ lửng giữa chừng, không lên được mà xuống cũng không xong, vậy mà lại chẳng thể làm gì được cô.
"Lạc Xu, nếu em chưa nghĩ kỹ thì tôi khuyên em nên quay về đi. Tôi không ép buộc, cũng không thích mập mờ." Giọng điệu tuy bình thản, nhưng trong lời nói lại tràn ngập sự sắc bén.
Lạc Xu chỉ là có lòng tốt, thấy anh không biết đón nhận như vậy, cô liền siết chặt chìa khóa xe trong tay.
"Làm phiền anh rồi." Dứt lời, cô dứt khoát mở cửa bước lên xe, nhấn ga phóng một mạch ra khỏi trang viên.
Duật Chiến đứng chôn chân tại chỗ, nhìn chiếc xe rời đi để lại một làn khói xám, gương mặt không chút biểu cảm dư thừa.
"Cho anh tối nay bị nã banh xác luôn, đáng đời!" Lạc Xu tức giận nắm chặt vô lăng.
Chiếc xe tấp vào lề đường, cô lại không nỡ để anh bị mắng, dù sao tai họa này cũng là do cô gây ra. Cô thở dài một tiếng, rút điện thoại ra gửi tin nhắn cho ông nội Duật.
[Xin lỗi ông nội, con có chút việc gấp, hôm khác con lại đến thăm ông. Quần áo may xong rồi ông cứ đưa thẳng cho Duật Chiến giúp con nhé. [Chuyển khoản 20.000]]
Không ngờ đối phương lập tức hoàn trả lại số tiền chuyển khoản.
[Cháu dâu à, không cần phải khách sáo thế. Duật Chiến nói với ông rồi, nó nói con có việc phải đi trước, hẹn lần sau hai đứa cùng về thăm ông! Tiền quần áo này ông không nhận đâu, dù sao sớm muộn gì cũng phải may cho nó mà.]
Cái gì cơ? Người đàn ông đó đã thừa nhận mối quan hệ của hai người trước mặt gia đình rồi sao?
Lạc Xu đỡ trán, trong đầu không ngừng hiện lên câu nói kia của Duật Chiến: 'Có muốn thử làm Duật phu nhân không?'
Cô bật cười thành tiếng, thời đại này rồi mà vẫn còn có người nghĩ rằng chỉ vì đã xảy ra quan hệ mà phải trói buộc cả đời với nhau, đúng là chuyện hiếm thấy, nhất là đối với tầng lớp danh gia vọng tộc như anh.
Cô mở khung chat của Duật Chiến lên.
[[Chuyển khoản 20.000], ghi chú: Tiền áo sơ mi.]
Tin nhắn vừa mới gửi đi, bên dưới lập tức xuất hiện một dấu chấm than màu đỏ chói mắt!
Giỏi lắm! Anh kéo cô vào danh sách đen...
Đúng là tức chết đi được! Đồ đàn ông truyền thống chết tiệt!
Ngón tay thon dài của cô gõ lên màn hình điện thoại, dứt khoát huỷ kết bạn với anh.
Lạc Xu tắt màn hình, như vậy cũng tốt, mối quan hệ mập mờ không rõ ràng này coi như chấm dứt từ đây.
Cô cắn môi, lái xe vào trung tâm thành phố, tìm bừa một chỗ để ăn tối rồi trở về nhà thuê.
Phòng khách chất đầy những thùng hành lý đã được đóng gói kỹ càng, nhưng mấy ngày nay vẫn chưa tìm được chỗ ở thích hợp nên cứ gác lại đó, nhìn mà thấy phiền lòng.
…
Sáng sớm tinh mơ, cô xách một chiếc túi quà tặng bình thường, cúi đầu lướt điện thoại, hòa vào dòng người bước vào thang máy.
Vừa bước vào, cô liền ngửi thấy một mùi hương quen thuộc. Cô biết rõ mùi hương đó là của ai, thật khéo làm sao, Thẩm Ngôn cũng đang đứng ngay cạnh anh.
Cô không dám nhìn, lùi vào một góc khác, đứng cách anh thật xa, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được một ánh nhìn sắc lẹm nào đó đang phóng về phía này.
Người bên ngoài tràn vào ngày một đông, thang máy chật ních người, đủ loại mùi kỳ quái cũng theo đó mà ập đến.
Lạc Xu bịt miệng, quay người đi, không kìm được mà khẽ nôn khan. Cô đối mặt với bức tường thang máy, nôn khan vài tiếng liên tục, cho đến khi thang máy đi lên và mở cửa, dòng người tản bớt ra cô mới từ từ đỡ hơn.
"Xu, cậu sao thế? Mấy ngày nay thấy cậu chẳng có tí khẩu vị gì cả." Diệp Lệ đi làm muộn vừa hay bắt kịp, vội ghé sát vào Lạc Xu, nhìn gương mặt trắng bệch không chút sắc máu của cô.
"Dạo này tớ đang tìm chỗ chuyển nhà, xem mấy căn rồi mà vẫn chưa ưng căn nào cả." Cô đặt túi quà xuống đất.
"Ầy, quay lại cuộc sống độc thân rồi, có cần tớ giới thiệu cho vài anh đẹp trai không?" Diệp Lệ bày ra vẻ mặt nũng nịu quyến rũ.
Lạc Xu nhíu mày nhìn cô ấy: "Nếu tớ mà muốn yêu đương thì còn cần người khác giới thiệu chắc? Người xếp hàng theo đuổi tớ dài từ đây sang tận Pháp rồi."
"Phải phải phải! Nhà thiết kế thời trang nổi tiếng tương lai của chúng ta sao lại thiếu đàn ông được cơ chứ."
"Ồ? Cô Lạc muốn yêu đương à?" Không biết là xui xẻo hay trùng hợp, câu nói vừa rồi lại lọt ngay vào tai Nam Hoài đang đi ngang qua.
Ba người nhìn nhau nở nụ cười gượng gạo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)