Lời này thoạt nghe qua thì như một câu nói đùa. Nhưng ngẫm kỹ lại thì có gì đó không đúng cho lắm.
Theo như cô biết, cả con trai và con dâu của Triệu Bỉnh Đức đều đang làm việc tại Tập đoàn Từ Đạt.
Quan Hâm vẫn giữ nụ cười trên môi, giọng điệu thản nhiên: "Nghe chú nói vậy, anh ấy đúng là chẳng biết thương người thật. Lát nữa cháu sẽ chuyển lời của chú đến cho anh ấy."
Sắc mặt Triệu Bỉnh Đức cứng lại, vội vàng cười lảng: "Con bé này, nói đùa thôi mà sao lại coi là thật thế, không được đi kể lung tung đâu nhé."
Từ Văn Mậu ném ánh mắt lạnh lùng nhìn theo bóng lưng ông ta, sau đó nói với Quan Hâm: "Đến văn phòng của bố.”
Hai bố con, người trước người sau, cùng đi vào văn phòng chủ tịch.
Bố Từ tự mình châm một điếu xì gà: "Mặc kệ lão Triệu nói gì, con không cần nghe lời của ông ta."
Quan Hâm ngước mắt: "Hai người có mâu thuẫn ạ?"
"Không hẳn là mâu thuẫn." Giọng bố Từ có vẻ mập mờ: "Cái ông già cố chấp đó, tư tưởng thì cổ hủ không sửa được, cả ngày chỉ biết khua môi múa mép."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
