Quan Hâm chỉnh trang xong xuôi, thong thả quay lại phòng nghỉ.
Lúc này, Chu Cận Đình vẫn đang nằm dài trên giường, áo sơ mi bung ra ba bốn cúc, thắt lưng cũng được nới lỏng.
Anh gối hai tay sau gáy, nhìn Quan Hâm với vẻ thản nhiên như không: “Em có đau bụng không?”
Quan Hâm xoa xoa bụng dưới: “Hơi hơi thôi, đỡ hơn trước nhiều rồi.”
Đơn thuốc của vị thầy thuốc sĩ ở thành phố Sùng quả nhiên có hiệu quả.
Bảo sao dạo gần đây cô thấy mình khó mà kiềm lòng trước Chu Cận Đình được, hóa ra là do hormone trước kỳ kinh nguyệt tác oai tác quái.
Cứ thế, Quan Hâm lặng lẽ "quy y cửa Phật".
Thế nhưng Chu Cận Đình thì lửa nóng vẫn chưa nguôi, lớp áo sơ mi phanh ra thỉnh thoảng lại để lộ những thớ cơ săn chắc đang căng lên và cả đường cong gồ lên dưới lớp quần tây cũng mãi vẫn chưa chịu xẹp xuống.
Với tình trạng này của anh, đương nhiên là không thể ra khỏi cửa được.
Quan Hâm vẫn thản nhiên ngồi bên cạnh chờ anh "hạ hỏa", như thể chẳng phải chuyện của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)