Trải qua cả một ngày bị hành xác, trạng thái tinh thần của Trình Việt vô cùng uể oải.
Anh cảnh sát bảo cô ấy ký tên và điểm chỉ vào biên bản lời khai, sau đó nói: “Chúng tôi đã tiến hành phong tỏa căn hộ đó, sắp tới sẽ đến hiện trường khám nghiệm và thu thập chứng cứ. Mấy ngày nay, khuyên cô nên ra ngoài ở khách sạn hoặc đến nhà bạn bè ở tạm.”
“Thời gian tới mong cô giữ liên lạc, sẵn sàng phối hợp để chúng tôi lấy thêm lời khai bất cứ lúc nào.”
Trình Việt ủ rũ gật đầu: “Vâng, làm phiền các anh rồi.”
“Việc nên làm thôi.” Anh cảnh sát tiễn họ ra cửa: “Nếu thấy trong người không khỏe, cô có thể đến bệnh viện kiểm tra. Nhớ giữ lại bệnh án nhé, chúng tôi cũng sẽ cố gắng bắt giữ nghi phạm quy án trong thời gian sớm nhất.”
Rời khỏi đồn cảnh sát, Quan Hâm hỏi Trình Việt: “Cậu có muốn tới bệnh viện không?”
“Không cần đâu.” Trình Việt đưa tay sờ sờ cái đầu vẫn còn âm ỉ đau: “Chỉ là đập đầu sưng một cục thôi, không sao.”
Chính cô ấy cũng chẳng rõ cục u này là do va đập, hay vốn dĩ đầu óc cô ấy đã “có vấn đề” từ trước nữa.
Trình Việt cúi gằm mặt, muốn khóc nhưng lại thấy mất mặt quá.
Quan Hâm mở cửa ghế phụ: “Lên xe trước đã, tôi đưa cậu đi ăn chút gì đó.”
Trình Việt bám tay vào cửa xe, cái dáng vẻ lưỡng lự dở lên dở không: “Như vậy có phiền cậu quá không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)