Chu Cận Đình tựa vào lưng ghế, trầm giọng tiếp lời: “Chuyện của Bùi Yến Tình sao?”
“Vâng.” Quan Hâm ngước nhìn bầu trời đêm, bình thản nói: “Anh ấy bảo bà cụ nhà họ Bùi một mực bắt Bùi Yến Tình phải đến xin lỗi em.”
Người đàn ông vươn tay vén lọn tóc xõa vương bên tai cô với vẻ biếng nhác: “Em tính sao?”
Quan Hâm thẳng thắn đáp: “Không cần thiết đâu, anh thấy sao?”
Chu Cận Đình đón lấy ánh mắt cô, để cho cô toàn quyền quyết định: “Tùy em, thích thì đi, thấy không cần thiết thì từ chối thôi.”
“Liệu có ảnh hưởng đến quan hệ giữa anh và nhà họ Bùi không?”
Đây là điều duy nhất khiến Quan Hâm e ngại.
Cô không cần lời xin lỗi của Bùi Yến Tình, nhưng thâm tâm cũng không muốn đẩy Chu Cận Đình vào thế khó xử.
Chu Cận Đình nhìn thấu sự e ngại nơi đáy mắt cô, khóe môi khẽ nhếch lên: “Đó là chuyện họ phải bận tâm.”
“Chỉ cần không ảnh hưởng tới anh thì chẳng có gì phải nghĩ cả.”
Quan Hâm nói tiếp: “Bùi Yến Tình chưa chắc đã thật lòng muốn xin lỗi, mà em cũng không thấy chuyện này nghiêm trọng đến mức phải làm rùm beng lên như vậy. Cứ giữ nguyên như hiện tại là được rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
