Quan Hâm và Chu Cận Đình đến một nhà hàng món Thượng Hải.
Hai người ngồi trong phòng riêng trang nhã, đang gọi món thì cửa bỗng vang lên tiếng gõ.
Âm thanh không lớn, nhưng dồn dập, rõ ràng người bên ngoài đang cố kiềm chế lực tay.
Quan Hâm ngẩng đầu khỏi thực đơn, phía đối diện, Chu Cận Đình đang uống trà trầm giọng nói: “Vào đi.”
Người đẩy cửa bước vào trông chừng hơn 40 tuổi.
Trong mắt ông ta ánh lên vẻ nóng bỏng mà Quan Hâm không hiểu nổi, thần sắc kích động nói với Chu Cận Đình: “Lâu rồi ngài không đến.”
Người đàn ông xách ấm trà rót thêm, ánh mắt lướt qua đối phương: “Dạo này bận.”
Người kia xoa tay, định tiến lên rót trà giúp: “Ngài cứ để đó, để tôi, để tôi làm.”
Chu Cận Đình hơi rút cánh tay lại, động tác từ chối rất rõ: “Mấy năm rồi, vẫn làm ở đây à?”
“Cái này…” Đối phương cười ngượng: “Nói ra cũng không sợ ngài chê cười, làm ở đây lâu quá rồi, thật sự không nỡ nhìn quán đóng cửa. Hai năm trước tôi vay ít tiền rồi sang lại luôn, giờ tự mình quản lý.”
Quan Hâm nghe hai người trò chuyện, dần hiểu ra mối quan hệ.
Người này trước kia hẳn là nhân viên của nhà hàng, dường như có quen biết cũ với Chu Cận Đình.
Sau đó chắc việc kinh doanh không tốt, nên ông ta mới vay tiền sang nhượng lại, trở thành người quản lý.
Quan Hâm kín đáo quan sát ông ta vài lần. Bề ngoài có vẻ khiêm nhường, lễ phép, nhưng đáy mắt lại ẩn chút sắc sảo, khiến vẻ hiền lành chất phác kia có phần không còn thuần khiết.
Chu Cận Đình hờ hững chúc mừng một câu.
Người quản lý đáp lại mấy tiếng, rồi ánh mắt chuyển sang Quan Hâm: “Không biết vị này là…”
Quan Hâm nghe gọi thì ngẩng mắt, đang định lên tiếng thì…
“Cạch” một tiếng, chiếc tách sứ khẽ chạm vào mặt bàn gỗ đặc, âm thanh trong trẻo vang lên từ phía đối diện.
Chỉ thấy Chu Cận Đình đặt mạnh tách trà xuống, ánh mắt trầm lạnh nhìn chằm chằm người quản lý.
“Ngài xem tôi này, lại tái phát cái tật hay tò mò rồi.” Người quản lý hít nhẹ một hơi, giọng có phần gượng gạo: “Xin lỗi, ngài Chu.”
Dù chỉ đứng ngoài quan sát, Quan Hâm lại rất nhạy cảm với những tín hiệu xã giao.
Mối quan hệ giữa người quản lý này và Chu Cận Đình rõ ràng chưa thân thiết đến mức có thể hỏi gì cũng được.
Thế mà ông ta lại chủ động dò hỏi thân phận của cô, rõ ràng đã phạm vào điều tối kỵ trong giao tiếp.
Một người nhìn đâu cũng thấy tinh ranh như vậy, sao có thể bất cẩn đến thế.
Quan Hâm thong thả khép thực đơn lại, lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt lúc này: “Cho tôi cua sốt chay và tôm nõn pha lê.”
Chu Cận Đình quay sang nhìn cô, ý lạnh trong mắt đã tan đi: “Đủ chưa?”
“Phần còn lại anh gọi đi.”
Quan Hâm đặt thực đơn xuống góc bàn, vẻ mặt thản nhiên nâng tách trà nhấp một ngụm.
Người đàn ông không nhìn thực đơn, lại gọi thêm hai món, rồi trầm giọng dặn: “Làm nhanh.”
Người quản lý cười nịnh đáp lời, rồi vội vã đi ra ngoài thúc bếp.
Phòng riêng lần nữa trở lại yên tĩnh.
Quan Hâm tựa lưng vào ghế, lên tiếng hỏi: “Trước đây anh hay đến nhà hàng này à?”
Chu Cận Đình đáp: “Mấy năm trước, thỉnh thoảng.”
Quan Hâm gật đầu, không hỏi thêm.
Không phải vì cô tò mò chuyện của anh đến mức nào, mà là người quản lý kia khiến cô cảm thấy rất kỳ lạ.
Bề ngoài thì khiêm nhường lấy lòng, nhưng lại như đang có ý đồ gì khác.
Đặc biệt là lúc ông ta quay người rời đi, Quan Hâm thoáng nhìn từ phía sau thấy vành tai ông ta như trùng xuống theo cơ mặt vài phần.
Điều đó chứng tỏ, ngay khoảnh khắc quay lưng lại với Chu Cận Đình, sắc mặt ông ta đã trầm xuống.
Đêm đó, khi Quan Hâm và Chu Cận Đình trở về Vịnh Lam Ngạn thì đã gần 11 giờ.
Có lẽ Chu Cận Đình vẫn còn công việc chưa xử lý xong, vừa vào cửa đã hạ giọng nói: “Em buồn ngủ thì ngủ trước đi, không cần đợi tôi.”
Quan Hâm gật đầu: “Được.”
Thực ra mấy ngày gần đây tuy ngủ chung giường, nhưng cô thật sự chưa từng đợi anh.
Ngoài đêm đầu tiên, những lúc khác hai người gần như không ngủ cùng giờ, cũng không dậy cùng lúc.
Chu Cận Đình lần nào cũng lên giường muộn hơn cô, dậy sớm hơn cô.
Số lần hai người gặp nhau trong phòng ngủ chính còn không nhiều bằng số lần gặp trong ngày hôm nay.
Ngày team của Quan Hâm đi liên hoan.
5 giờ rưỡi, cả nhóm tan làm sớm, cùng xuất phát đến Ẩn Sơn Hội.
Địa điểm liên hoan do cả nhóm bỏ phiếu chọn.
Bình thường, họ làm gì có cơ hội vào những chỗ cao cấp để tiêu dùng.
Lần này vì tính chất đặc biệt của dự án Hằng Hải, lại còn xảy ra xung đột, nên công ty đặc biệt phê duyệt một khoản kinh phí khá hậu hĩnh làm thưởng.
Cả tổ gần như bỏ phiếu nhất trí, kiên quyết muốn đến Ẩn Sơn Hội mở mang tầm mắt.
Trên đường đi, Trình Việt ngồi trên xe của Quan Hâm, trêu chọc: “Kinh phí bên tài vụ đưa chắc còn không đủ ăn một bữa ở Ẩn Sơn Hội đâu nhỉ?”
Nơi như Ẩn Sơn Hội, bình thường đi ngang qua còn chẳng dám thở mạnh, sợ không khí cũng bị tính tiền.
Nghe nói chỉ cần bước vào là đã có mức tiêu dùng tối thiểu, dù khu mở hay khu hội viên.
Quan Hâm nhìn thẳng phía trước, nghe vậy khẽ cười: “Cũng gần như thế.”
Trình Việt giữ nguyên lập trường “cùng hội cùng thuyền” với cô, nghiêm túc nói: “Hiểu rồi, vậy ăn xong tôi sẽ gọi mọi người về luôn.”
“Không đến mức đó.” Quan Hâm mỉm cười: “Phần thiếu tôi bù, tối nay mọi người cứ thoải mái chơi.”
“Ôi trời, hào phóng vậy!” Trình Việt giơ hai ngón cái: “Sếp Quan à, cậu đúng là đỉnh!”
Quan Hâm khẽ cười không nói, rồi chuyển sang chuyện chính: “Phương án bồi thường của Hằng Hải đã chốt chưa?”
Nhắc đến chuyện này, Trình Việt lập tức hứng khởi: “Chốt rồi. Ban đầu họ không muốn bồi thường, sau không biết nghĩ thông kiểu gì, chiều nay luật sư của họ đến tận phòng bệnh ký thỏa thuận hòa giải riêng với tôi, không thì tôi cũng chưa được xuất viện đâu.”
Quan Hâm thở phào nhẹ nhõm: “Vậy là ổn rồi.”
“Cũng không uổng công tôi gào khóc hết mình.” Trình Việt khoanh tay cảm thán: “Coi như… kiếm thêm được chút.”
Đến Ẩn Sơn Hội.
Cả nhóm vào nhà chính, đến khu buffet để ăn tối.
Ẩn Sơn Hội chia thành khu nhà chính và nhà phụ. Nhà phụ không mở cho khách thường, phải là hội viên mới vào được.
Nghe nói tầng càng cao thì dịch vụ càng đẳng cấp, đồng nghĩa với mức chi tiêu cũng càng cao.
Quan Hâm lấy đồ ăn xong thì ngồi cùng các thành viên trong nhóm, vừa ăn vừa trò chuyện.
Có người cảm thán: “Tối nay đúng là lạc vào chốn xa hoa rồi.”
Quan Hâm chỉ cười, không nói gì. Trình Việt thì đảm nhận vai trò khuấy động không khí, vài ba câu đã khéo léo chuyển đề tài đi.
Ăn xong, mọi người chuyển lên phòng giải trí trên lầu để tiếp tục vui chơi.
Có người rủ nhau đánh mạt chược, số còn lại thì chơi bi-a hoặc hát karaoke.
Quan Hâm không tham gia, ngồi ở góc lướt vòng bạn bè.
Khi lướt đến ba bài đăng liên tiếp của Thẩm Giai Thấm, cô vốn định bỏ qua.
Nhưng dòng tiêu đề lại khiến cô chú ý.
[Hôm nay may mắn được dùng bữa và trao đổi cùng Tổng giám đốc Chu của Tập đoàn Hoàn Đình, thu hoạch được rất nhiều.]
Quan Hâm khẽ nhướng mày, ánh mắt dừng lại ở ảnh động phía dưới.
Ảnh bìa là hình tĩnh, có thể thấy một bàn tiệc tròn gần như đã kín chỗ.
Ống kính chỉ hướng vào mặt bàn, không lộ rõ gương mặt những người xung quanh.
Quan Hâm nhấn mở ảnh động, chỉ thấy khung hình chợt lia lên, vài gương mặt ngồi đối diện bàn hiện rõ trong ống kính.
Dù đoạn GIF chỉ vỏn vẹn ba giây, nhưng đã đủ để chứng minh độ chân thực của bài đăng này trên vòng bạn bè.
Ngay đối diện ống kính của Thẩm Giai Thấm, người đang ngồi đó không ai khác chính là Chu Cận Đình.
Quan Hâm xem lại đoạn GIF thêm một lần nữa.
Dễ dàng nhận ra, đây là một bữa tiệc tiếp khách kinh doanh điển hình.
Mọi người ngồi quây quần quanh bàn. Sashimi và các món ăn riêng của từng người hầu như chưa được đụng đũa, nhưng bình chiết rượu để cạnh tay mỗi người thì đều đã vơi đi quá nửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)