Màn đêm buông xuống, khu phố CBD.
Những tòa nhà chọc trời san sát nhau sừng sững giữa ánh đèn neon loang lổ.
Tòa nhà cao nhất ở vị trí trung tâm chính là trụ sở của Tập đoàn Hoàn Đình.
Quan Hâm đỗ xe ở dưới lầu, còn chưa kịp bước vào sảnh chính đã thấy Trần Tùng đứng dưới mái hiên ngó nghiêng.
Hai người vừa chạm mặt, Trần Tùng nhỏ giọng nói: "Thưa bà chủ, sếp đang họp, nhờ tôi nhắn cô cứ lên văn phòng đợi anh ấy trước."
Quan Hâm gật đầu: "Chuyện hồi chiều ở bệnh viện, cảm ơn anh đã giúp đỡ."
Tuy việc chạy tới chạy lui giúp Trình Việt là do Chu Cận Đình dặn dò.
Nhưng dù sao anh ấy cũng là trợ lý tổng giám đốc của Tập đoàn Hoàn Đình, ngày thường không biết bận rộn đến mức nào. Quan Hâm vừa nói lời cảm ơn, vừa âm thầm ghi nhớ ân tình này của anh ấy.
Trần Tùng vừa quẹt thẻ cho cô vừa cười nói đó là việc nên làm.
Thang máy nhanh chóng lên đến tầng cao nhất.
Cũng giống như kết cấu của tất cả các tòa nhà văn phòng khác, khu vực văn phòng tổng giám đốc ở tầng trên cùng, ngoài ban thư ký ra, các khu vực còn lại đều được phân chia theo chức năng.
Phần lớn là phòng tiếp khách và phòng họp.
Văn phòng của Chu Cận Đình nằm ở phía trong cùng của ban thư ký.
Những ô cửa sổ kính sát đất vừa vặn thu trọn toàn bộ cảnh đêm của khu CBD vào trong tầm mắt.
Quan Hâm ngồi xuống khu vực tiếp khách trong văn phòng, ánh mắt lướt qua một lượt, cuối cùng dừng lại trên chiếc ghế sofa da thật màu đen ở phía đối diện.
Trên đó có đặt một chiếc túi mua sắm.
Quan Hâm rất quen thuộc thương hiệu này, chính là nhãn hàng đã gửi quần áo đến Vịnh Lam Ngạn dạo trước.
Có điều, trang phục nam của hãng này chủ yếu là dòng polo và đồ thường ngày. Thật khó để tưởng tượng một người quanh năm suốt tháng diện đồ công sở như Chu Cận Đình khi mặc đồ theo phong cách thoải mái sẽ trông như thế nào.
Quan Hâm cũng chỉ liếc nhìn một cái rồi thu lại tầm mắt.
Cô không đi lại lung tung, cũng không nhìn ngó xung quanh, chỉ ngồi yên ở khu tiếp khách, lấy điện thoại ra lướt xem WeChat.
Hai ngày nay Khương Vận im hơi lặng tiếng một cách lạ thường.
Nghe nói cô ấy đang vướng vào một vụ kiện bản quyền với một công ty thiết kế trang sức nhỏ.
Quan Hâm nhắn tin cho Khương Vận, hỏi cô ấy thứ Bảy có rảnh không.
Tin nhắn gửi đi như đá chìm đáy biển, mãi không thấy hồi âm.
Chắc là đang bận.
Quan Hâm thoát ra, định tìm một video ngắn để giết thời gian.
Cùng lúc đó.
Trong phòng media đa chức năng, Chu Cận Đình đang chủ trì một cuộc họp trực tuyến với nhiều bên. Anh liếc thấy Trần Tùng rón rén quay lại chỗ ngồi rồi kín đáo gật đầu với mình, nét tức giận hằn giữa hai hàng lông mày bỗng nhiên dịu đi vài phần.
Vị trưởng phòng đang báo cáo ở đầu cầu bên kia nơm nớp lo sợ trình bày một loạt dữ liệu về thành tích.
Có thể đoán trước được, điều đang chờ đợi ông ta chính là một trận mắng xối xả và cơn thịnh nộ của sếp.
Thế nhưng, tuy mặt người đàn ông trong video vẫn sa sầm nhưng không nổi giận nữa.
Anh chỉ dùng giọng trầm thấp đầy cảnh cáo để răn đe: "Tuần sau không nộp được phương án chấn chỉnh thì nộp đơn xin nghỉ việc cho tôi."
Vị trưởng phòng vội vàng gật đầu lia lịa, mặt hết xanh lại đỏ.
8 giờ 43 phút.
Chu Cận Đình quay lại văn phòng, ngay khoảnh khắc đẩy cửa vào thì nghe thấy một tiếng cười khẽ.
Anh ngước mắt, nhìn theo hướng phát ra âm thanh và bắt gặp cảnh Quan Hâm đang nghiêng người tựa vào tay vịn, tay trái co lại chống bên má. Ở phía trước, chiếc điện thoại được đặt nằm ngang, dùng bao thuốc lá màu đen vốn ở trên bàn trà làm giá đỡ.
Quan Hâm nghe tiếng cửa mở, lúc ngước lên, nụ cười trên môi vẫn chưa tan hết.
Đó là một nụ cười vui vẻ mà cô rất hiếm khi thể hiện trước mặt anh. Nụ cười ấy tuy rất nhẹ, nhưng lại điểm tô cho gương mặt cô nét mềm mại, dịu dàng, khiến cô trông sống động và có hồn hơn hẳn dáng vẻ điềm tĩnh, tự chủ thường ngày.
Chu Cận Đình tiện tay đóng cửa lại, còn Quan Hâm thì nói vào điện thoại: "Thôi không nói nữa nhé."
Trong video, Khương Vận hiểu ý ngay, thì thầm hỏi: "Vị kia về rồi à?"
Quan Hâm vừa gật đầu, cuộc gọi video bị ngắt với một tiếng "tinh".
Chu Cận Đình một tay xách áo khoác, thong thả bước đến ngồi xuống bên cạnh Quan Hâm: "Để em đợi lâu rồi.”
Dãy sofa ở khu tiếp khách được xếp thành hình chữ U. Anh lờ đi hai chiếc ghế đơn ở hai bên, lại chọn ngồi ngay cạnh cô.
"Cũng không lâu lắm, tôi cũng vừa mới đến thôi." Quan Hâm đặt bao thuốc lá dùng làm giá đỡ trở lại bàn trà: "Anh họp xong rồi à?"
Anh ngả người ra sau ghế, đôi chân dài duỗi ra một cách thoải mái. Anh rũ mắt nhìn cô: "Ừm, tối nay em muốn ăn gì?"
Trước nay Quan Hâm vốn không kén chọn, cũng không có yêu cầu gì quá khắt khe về ăn uống: "Sao cũng được, anh quyết định đi."
Chu Cận Đình nghe vậy bèn khẽ khép mắt lại: "Nghỉ hai phút rồi đi."
Vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt anh, cả dáng ngồi lẫn thần thái đều toát ra một sự uể oải hiếm thấy.
Dù sao thì những cuộc họp kéo dài cũng rất hao tổn sức lực.
Về điểm này, Quan Hâm thấu hiểu sâu sắc.
Cô lặng lẽ ngồi yên một lúc, sau đó như nghĩ ra điều gì, bèn định đứng dậy.
Thế nhưng, cô vừa mới nhổm dậy, cổ tay đã bị người đàn ông nhắm mắt mà nắm lại một cách chuẩn xác: "Em vội à?"
Quan Hâm hơi sững người, cảm thấy hơi buồn cười: "Không, tôi đi rót ly nước."
Chu Cận Đình hé mắt, tay kia móc điện thoại từ trong túi quần ra: "Em uống gì? Để tôi bảo Trần Tùng mang vào."
"Đừng." Quan Hâm không muốn phiền người khác vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy, huống hồ…
Cô nói: "Tôi không khát, tôi muốn rót cho anh."
Họp hành phải nói nhiều, cô nghĩ sẽ rót cho anh một ly nước để anh thông giọng.
Chu Cận Đình nhướng mắt, một nét cười cực nhạt thoáng qua nơi khóe môi: "Không cần."
Dứt lời, anh lại nhắm mắt lại, bàn tay đang nắm cổ tay cô đương nhiên không hề buông lỏng, thậm chí còn lần đến các ngón tay, bọc chúng trong lòng bàn tay mình, thỉnh thoảng lại mân mê, xoa nhẹ.
Quan Hâm: "..."
Khi những tiếp xúc cơ thể dần trở nên nhiều hơn, chúng sẽ rất dễ hình thành thói quen.
Bây giờ cô đã có thể bình thản cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay của anh, chỉ có nhịp tim là vẫn còn bị ảnh hưởng.
Nhất là cái cách phần thịt mềm trên đầu ngón tay anh chầm chậm lướt qua, tựa như lông vũ quét nhẹ, rất khẽ nhưng không tài nào lơ đi được.
Trong lúc Quan Hâm đang miên man suy nghĩ, hậu quả của việc không tập trung chính là cô đã không để ý rằng những đốt ngón tay thon dài, cân đối của Chu Cận Đình đã len lỏi qua kẽ tay cô tự lúc nào, đan chặt mười ngón tay họ lại với nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Khoảng 5 phút sau.
Chu Cận Đình dường như đã lấy lại sức. Anh buông tay cô ra, hất cằm về phía chiếc ghế đơn đối diện: "Em thử xem có vừa không."
Quan Hâm ngạc nhiên nhìn anh: "Cho tôi à?"
Anh cầm bao thuốc lên, vẻ mệt mỏi giữa hai hàng lông mày đã tan đi, trả lại dáng vẻ điềm tĩnh, anh tuấn thường ngày: "Ừm, giống hệt chiếc em đang mặc."
Nếu không phải vì việc điều chuyển hàng hóa làm mất thời gian thì lẽ ra nó đã được gửi đến công ty cô từ chiều nay rồi.
Câu trả lời này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Quan Hâm.
Chu Cận Đình rút một điếu thuốc ngậm trên môi, quay đầu nhìn về phía cánh cửa ẩn sau bàn làm việc: "Vào trong đó thay đi.”
Quan Hâm nhận ra trong giọng điệu của anh có sự ép buộc ngấm ngầm, không cho phép từ chối.
Thực ra bộ đồ trên người cô cũng chưa bẩn đến mức không thể mặc được, cùng lắm chỉ là vài giọt trà mát bắn lên vai, nếu không nhìn kỹ thì cũng khó nhận ra.
Nhưng nghĩ đến lát nữa còn phải ra ngoài ăn cùng Chu Cận Đình, dù đi nhà hàng nào, cô là người đi bên cạnh anh, cũng không thể quá xuề xòa.
Quan Hâm không chần chừ thêm, xách túi bước vào phòng nghỉ bên trong.
Khi cánh cửa ẩn khép lại lần nữa, Chu Cận Đình thu hồi ánh nhìn, nghiêng đầu chụm lửa châm hương.
Anh nheo mắt, nhịp lên xuống nơi yết hầu hơi rối loạn, mãi đến khi một hơi khói trầm “Hồi Long” tràn vào phổi, mới miễn cưỡng ép xuống những ý nghĩ điên cuồng đang dâng trào.
9 giờ 5 phút.
Quan Hâm và Chu Cận Đình rời khỏi Tập đoàn Hoàn Đình.
Dù là những chuyện vụn vặt nhỏ nhặt, anh cũng lo liệu đâu ra đấy, hoàn toàn không cần cô phải bận tâm chút nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
