Trên đường đến văn phòng luật sư Quân Hoa.
Điện thoại của Chu Cận Đình để ở bệ điều khiển giữa xe bỗng reo lên.
Anh một tay giữ vô lăng, liếc mắt nhìn màn hình.
Quan Hâm nhắc nhở: "Giao lộ phía trước có cảnh sát giao thông."
Nhân vật tầm cỡ như anh mà bị bắt vì nghe điện thoại lúc lái xe thì mất mặt lắm.
Nghe vậy, người đàn ông bèn đưa điện thoại đến trước mặt cô.
Dù có hơi ngạc nhiên, Quan Hâm vẫn nhận lấy điện thoại. Cô cụp mắt nhìn, trên màn hình hiển thị hai chữ: Bùi Yến Vân.
Chu Cận Đình mắt nhìn thẳng phía trước, trầm giọng: "Em nghe đi."
Quan Hâm nghe máy, rồi bật loa ngoài.
Ngay sau đó, giọng nói ôn hòa của Bùi Yến Vân truyền đến: "Quan Hâm sao rồi?"
"..."
Trong xe im phăng phắc.
Chu Cận Đình ung dung lái xe, coi như không nghe thấy giọng nói trong điện thoại.
Quan Hâm liếc anh một cái, đành phải bất đắc dĩ làm người phát ngôn: "Sếp Bùi, là tôi đây, tôi không sao."
Bùi Yến Vân "Ồ" lên một tiếng: "Hai người đang ở cùng nhau à?"
"Vâng." Quan Hâm hỏi: "Anh tìm anh ấy có việc gì không?"
"Cậu ấy đang làm gì đấy?"
"... Đang lái xe."
Bùi Yến Vân im lặng vài giây, rồi nói một cách đầy nghiêm túc: "Vậy thì đừng làm phiền cậu ấy. Người cả năm trời không đụng đến vô lăng, nói chuyện dễ bị phân tâm rồi lái chệch choạc lắm."
Quan Hâm: "..."
Thực tế thì, trước khi điện thoại reo, cô và Chu Cận Đình vẫn đang bàn chuyện về Tập đoàn Trung Minh.
Bên kia đầu dây, Bùi Yến Vân trêu chọc xong bèn vào thẳng vấn đề: "Chuyện hôm nay tôi nghe sếp Phương kể rồi. Cận Đình cũng đã nhờ tôi nói một tiếng với bên đó. Tóm lại, dù hai người muốn xử lý thế nào, sếp Phương và Hoa Huy đều sẽ hợp tác hết mình."
Quan Hâm không khỏi ngạc nhiên khi biết Chu Cận Đình lại sắp xếp như vậy.
Cô liếc nhìn góc nghiêng lạnh lùng của anh, đồng thời cất lời cảm ơn Bùi Yến Vân: "Cảm ơn sếp Bùi, phiền anh rồi."
"Không cần cảm ơn tôi, có cảm ơn thì cảm ơn Cận Đình ấy. Hôm nay cậu ấy …"
"Bận rồi, cúp đây."
Chu Cận Đình vừa nói vừa giật lấy điện thoại từ tay Quan Hâm rồi cúp máy, hoàn toàn không cho Bùi Yến Vân có cơ hội nói thêm lời nào.
Quan Hâm thấy anh quẳng điện thoại lên bệ điều khiển trung tâm, bèn ngước mắt hỏi: "Buổi chiều anh không về công ty à?"
Người đàn ông đáp bằng giọng thản nhiên: "Lát nữa về."
Quan Hâm nghe là biết ngay anh vẫn còn công việc chưa xử lý xong.
Cô lập tức tỏ thái độ: "Nếu có việc thì anh cứ đi làm trước đi. Xe của tôi cũng đang ở văn phòng luật sư, đợi tôi giải quyết xong bên này sẽ gọi lại cho anh."
Chính cô cũng không hiểu tại sao mình lại thêm vào vế "gọi lại cho anh", câu nói hoàn toàn bật ra mà không cần suy nghĩ.
Có lẽ là vì sáng nay đã hứa với anh, xong việc sẽ gọi lại.
Chu Cận Đình trầm giọng "ừm" một tiếng: "Mấy giờ thì em xong việc?"
"Chưa chắc được." Quan Hâm nói thật: "Lát nữa tôi phải về công ty một chuyến để làm bản tường trình sự việc."
Trong lúc hai người nói chuyện, anh đã cho xe dừng lại ở dưới tòa nhà của văn phòng luật sư Quân Hoa.
Quan Hâm tháo dây an toàn, định bước xuống xe.
Nhưng vì không nghe thấy Chu Cận Đình đáp lại, cô bất giác ngoái đầu nhìn.
Chỉ thấy tay trái của Chu Cận Đình đặt trên vô lăng, ánh mắt không hề xê dịch mà đậu thẳng lên gương mặt cô. Một lúc lâu sau, anh mới mấp máy môi: "Đi đi."
Quan Hâm xuống xe, vào văn phòng luật sư lấy điện thoại. Vừa mở sáng màn hình, cô đã thấy ba cuộc gọi nhỡ từ Chu Cận Đình.
Nhìn thời gian, có lẽ là lúc cô và Trình Việt đang trên đường đến bệnh viện.
Cô khẽ mím môi, rồi lại nghĩ đến khoảnh khắc anh vòng tay che chở cho mình ở hành lang bệnh viện, đáy lòng không khỏi gợn lên một cảm giác lạ lùng.
Cảm giác lạ lùng ấy thực ra rất mơ hồ, nhưng lại như một vệt mực đậm, để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng.
…
Sau một hồi ngược xuôi, Quan Hâm về đến công ty thì đã hơn 4 giờ chiều.
Vừa bước vào cửa, cô đã bị các thành viên trong nhóm vây quanh.
"Sếp ơi, chị không sao chứ ạ?"
"Nghe nói chị Việt nhập viện rồi? Có nặng không ạ?"
Tin tức trong giới kinh doanh gần như mọc cánh mà bay.
Chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi, chuyện xảy ra ở văn phòng luật sư Quân Hoa đã lan truyền khắp các nhóm chat trên WeChat.
Ánh mắt Quan Hâm vẫn điềm tĩnh, giọng nói nhàn nhạt toát ra phong thái lãnh đạo khiến người khác tin tưởng.
"Mọi người không cần lo lắng, Trình Việt hiện đang ở bệnh viện. Đợi cô ấy ổn định rồi sẽ báo bình an cho mọi người.”
Một đồng nghiệp nam trong nhóm căm phẫn: "Chết tiệt, cái mụ yêu bà già bên Hằng Hải, lần này nhất định phải để chị Việt chơi tới bến với bà ta."
Quan Hâm gật đầu an ủi vài câu, rồi bảo họ quay lại chỗ ngồi tiếp tục làm việc.
Trong lúc đó, Quan Hâm gọi trợ lý vào văn phòng, dặn dò: "Nhanh nhất là tuần sau Hằng Hải và Hoa Huy sẽ ký hợp đồng. Thời gian qua mọi người đã vất vả rồi. Em đi thu thập ý kiến của cả nhóm, sắp xếp một buổi team building vào thứ Sáu để mọi người cùng xả hơi."
Cô trợ lý nhỏ phấn khích gật đầu lia lịa: "Wow, được ạ được ạ, em đi hỏi ngay đây."
Đợi cô ấy đi rồi, Quan Hâm vừa mở máy tính vừa gọi cho Trình Việt.
Không biết Trần Tùng đã sắp xếp cho cô ấy ổn thỏa thế nào rồi.
Khi điện thoại vừa kết nối, Quan Hâm nhận ra sự câu nệ trong giọng nói của Trình Việt: "Alô…"
Quan Hâm khẽ nhướng mày: "Không tiện nói chuyện à?"
"Tiện mà." Trình Việt thận trọng đáp: "Tôi chỉ sợ cậu không tiện…"
Quan Hâm hiểu được ngụ ý của cô ấy, không nhịn được cười: "Cậu nghĩ nhiều rồi, tôi đang ở công ty. Cậu chuyển sang phòng bệnh khác chưa?"
"Chuyển rồi." Trình Việt che miệng điện thoại lẩm bẩm: "Còn là phòng VIP nữa chứ. Tôi sống đến từng này tuổi lần đầu tiên mới thấy mình quý giá đến thế."
Quan Hâm hỏi: "Có cần tôi qua đó với cậu không?"
"Thôi thôi thôi." Trình Việt rất biết thân biết phận: "Tôi tay chân lành lặn tự lo được. Cậu mà đến, tôi sợ tôi không kiểm soát nổi cái đầu gối thích nịnh nọt của mình mất."
Quan Hâm bật cười: "Đâu có khoa trương đến thế."
Trình Việt nói một cách cực kỳ nghiêm túc: "Thôi bỏ đi, cậu không hiểu được tâm lý của đám a hoàn hồi môn chúng tôi đâu!"
Quan Hâm: "..."
Được lắm, "a hoàn hồi môn".
Trình Việt nói: "Bên tôi không sao cả, cậu đừng lo. Đợi hai hôm nữa khám sức khỏe tổng quát xong là tôi xuất viện thôi."
"Được." Quan Hâm cũng không nói nhiều thêm: "Có thời gian thì vào nhóm chat báo bình an một tiếng, mọi người lo cho cậu lắm đấy."
"Không vấn đề gì."
Quan Hâm viết xong bản tường trình sự việc ở công ty, lại mở một cuộc họp tổng kết với cả nhóm.
Chưa đến 8 giờ, cô đã xách túi rời khỏi công ty.
Ngồi vào xe, cô lấy điện thoại ra, lần đầu tiên chủ động gọi cho Chu Cận Đình.
Thời gian như kéo dài vô tận trong lúc chờ đợi.
Mãi đến tiếng chuông thứ sáu, đầu dây bên kia mới bắt máy: "Xong việc rồi à?"
"Vâng, vừa ra khỏi cửa." Quan Hâm tựa vào ghế, vô thức mân mê đầu ngón tay: "Anh vẫn ở công ty à?"
Chu Cận Đình trầm giọng đáp: "Còn một cuộc họp nữa, khoảng 8 rưỡi kết thúc."
Quan Hâm nghe giọng anh có hơi khàn, sợ làm phiền công việc của anh nên nói: "Được rồi, vậy anh làm việc đi, tôi về nhà trước."
Tuy cuộc điện thoại này có vẻ như chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt.
Nhưng ít nhất, cô đã nói được làm được.
Bên kia đầu dây chìm vào một khoảng lặng ngắn.
Ngay sau đó, tiếng bật lửa vang lên một tiếng "tách" giòn giã, dường như đã đồng điệu với nhịp tim cô trong một khoảnh khắc.
Người đàn ông rít một hơi thuốc, chất giọng vốn đã trầm nay lại càng khàn đi vì khói thuốc: "Em mệt à?"
Quan Hâm nhẹ giọng đáp: "Cũng ổn, buổi chiều không bận lắm."
"Ừm, em đến dưới lầu thì nhắn tin cho tôi."
"Tôi biết rồi."
Vài phút sau, Quan Hâm lái xe đến Tập đoàn Hoàn Đình, vừa kịp chen vào dòng xe cộ lúc cuối giờ tan tầm.
Trên đường đi, cô không khỏi lơ đãng suy nghĩ, tại sao đột nhiên mình lại không thể nói lời từ chối với Chu Cận Đình được nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

