Trong ảnh, tay trái Chu Cận Đình kẹp điếu thuốc, tay phải cầm bình chiết rượu, vừa rót vừa trò chuyện gì đó với người bên cạnh.
Anh không mặc áo vest, ống tay chiếc sơ mi đen được xắn lên, để lộ ra đoạn cẳng tay nổi rõ những đường gân xanh. Dáng vẻ tuy trông có vẻ tùy ý, nhưng vẫn khó giấu được sự quyết đoán và uy nghiêm toát ra từ trong cốt cách.
Quan Hâm nhìn thêm vài lần rồi thoát khỏi vòng bạn bè.
Bản chất của những bữa tiệc xã giao công việc vốn là để mở rộng quan hệ, gặp được ai cũng là chuyện bình thường, chẳng có gì đáng để ngạc nhiên.
Nhưng cái bài đăng chỉ đích danh người ta thế này của Thẩm Giai Thấm, e là có hơi phô trương quá rồi.
Cô có thể không hiểu Chu Cận Đình, nhưng chẳng lẽ lại không đi guốc trong bụng Thẩm Giai Thấm sao.
Vừa hay, Trình Việt hát xong một bài thì đi tới ngồi xuống cạnh cô. Quan Hâm bảo: "Cho tôi mượn điện thoại một lát."
Trình Việt sảng khoái móc điện thoại ra: "Điện thoại của cậu đâu, hết pin rồi à?"
Quan Hâm lắc đầu: "Cậu vào xem vòng bạn bè của Thẩm Giai Thấm đi."
Trình Việt tải lại trang mấy lần, rồi khó hiểu đưa cho Quan Hâm xem: "Vẫn là cái cảnh đêm vớ vẩn này mà."
Thấy vậy, Quan Hâm khẽ nhếch môi, nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Quả nhiên, cái bài đăng gồm cả dòng trạng thái lẫn đoạn GIF kia, là cố tình đăng lên chỉ để cho một mình cô xem.
Cô đã đoán mà, tuy tính cách Thẩm Giai Thấm chẳng ra sao, nhưng dẫu gì cũng lăn lộn chốn công sở bao lâu nay, làm sao có chuyện cô ta không biết giới hạn cái gì nên đăng, cái gì không chứ.
Lúc này, Trình Việt sốt ruột như kẻ nghiện hóng chuyện mà bị đứt cáp, khều cùi chỏ huých Quan Hâm mấy cái liền: "Ê ê ê, hít drama mà giấu giếm là tình chị em sứt mẻ đó nha. Nhanh kể tôi nghe xem nào, rốt cuộc là chuyện gì?"
"Không có gì." Quan Hâm buông lời qua loa: "Cứ tưởng cô ta chặn tôi rồi cơ."
Một khi Thẩm Giai Thấm đã cố tình để chế độ chỉ mình cô xem được, thì cô cũng chẳng rảnh rỗi đi rêu rao hộ cô ta. Huống hồ chuyện này còn liên quan đến Chu Cận Đình, lại càng không cần thiết để người ngoài bàn tán.
Trình Việt nghe xong thì bĩu môi: "Cậu cũng đánh giá thấp những chiêu trò của sếp Thẩm nhà chúng ta quá rồi. Cô ta chỉ thiếu điều một ngày đăng 800 cái status để khoe mẽ mạng lưới quan hệ với chiến tích của mình cho cậu xem ấy chứ, nỡ lòng nào mà chặn cậu?"
Quan Hâm vô cùng đồng tình: "Cũng đúng."
Đến 10 rưỡi tối.
Thấy mọi người đều đã chơi đã đời, Trình Việt đề nghị giải tán.
Lúc thanh toán, Quan Hâm cố ý bảo Trình Việt dẫn các thành viên trong nhóm ra ngoài đợi mình trước. Số tiền tiêu pha đêm nay vượt xa mức tưởng tượng của người bình thường, cô không muốn tạo thêm áp lực tâm lý cho mọi người.
Quét mã tính tiền xong, nhóm của Quan Hâm và Trình Việt tản bộ qua dãy hành lang có mái che, thong thả đi về phía bãi đậu xe.
Trên đường đi, mọi người nói cười rôm rả, bầu không khí vô cùng vui vẻ và hòa hợp.
Vừa tới gần bãi đậu xe, họ tình cờ chạm mặt một nhóm người khác đang bước ra từ khu vườn thực vật phía sau tòa nhà phụ.
Nhóm bên kia ước chừng có hơn 10 người, nam nữ đều có. Vừa đi họ vừa nói chuyện rì rầm, chủ đề loanh quanh cũng không nằm ngoài thời điểm phát hành cổ phiếu, hạn mức tín dụng, hay quan hệ với chính quyền - toàn là những chuyện đại sự trên thương trường.
Và người đàn ông đi ngay hàng đầu, chính là Chu Cận Đình.
Một tay anh đút túi quần, tay kia cầm áo khoác, thỉnh thoảng hơi nghiêng đầu trao đổi vài câu với người lớn tuổi đi cạnh, thái độ từ đầu đến cuối đều giữ mức hờ hững, không mặn không nhạt.
Những người còn lại tụt lại phía sau vài bước, cứ dăm ba người tạo thành một nhóm nhỏ vừa đi vừa trò chuyện.
Hướng đi của cả hai nhóm đều là tiến về phía bãi đậu xe.
Người đầu tiên phát hiện ra sự tình là cô trợ lý nhỏ: "Nam thần, nam thần kìa, nhìn mau, nam thần của em!"
Mọi người bị tiếng xuýt xoa của cô nàng thu hút sự chú ý, bèn nhìn theo ánh mắt của cô ấy để tìm kiếm xung quanh: "Ai cơ? Ngôi sao nào à?"
"Không phải!" Cô trợ lý nhỏ nhảy cẫng lên, đưa tay chỉ trỏ: "Ngay chỗ vườn cây bên kia kìa, cái người cao nhất, đẹp trai nhất, chân còn dài hơn cả mạng sống của em đó."
Trình Việt chưa nhìn rõ tình hình bên kia, buông lời trêu chọc: "Cột đèn đường hả?"
Lại còn chân dài hơn cả mạng sống.
Cô trợ lý nhỏ tức tối giậm chân: "Ây da, là Chu Cận Đình, sếp Chu đấy."
Cô ấy không dám lớn tiếng, chỉ dám kìm giọng thì thầm gọi tên đối phương.
Quan Hâm vừa mới mở ứng dụng gọi tài xế lái xe hộ: "..."
Trong lòng Trình Việt giật thót một cái, không kìm được lén liếc nhìn Quan Hâm, sau đó vội quay sang giáo huấn cô trợ lý nhỏ: "Em còn chưa biết người ta đã có vợ hay chưa mà dám gọi nam thần hả?"
"Có vợ thì sao chứ! Em đâu phải fan bạn gái đâu, em là fan sự nghiệp của anh ấy mà."
Cô trợ lý nhỏ nhảy cẫng lên, mặt mày hớn hở y như tín nữ vừa đi chùa gặp được Thần Tài: "Tháng trước em xúi bố mua cổ phiếu của Hoàn Đình, giờ nó tăng chừng này luôn nè."
Cô nàng vừa nói vừa huơ tay ra hiệu một con số. Nhóm Trình Việt lập tức vội vã rút điện thoại ra: "Mã nào? Cổ phiếu nào thế?"
Quan Hâm: "..."
Thế là cả đám đứng chôn chân tại chỗ, bắt đầu tụ tập chia sẻ bí kíp chơi chứng khoán.
Quan Hâm đành phải dừng bước theo, không đi tiếp nữa.
Ở phía khu vườn thực vật chếch đối diện, Chu Cận Đình đi dẫn đầu, mang vẻ mặt dửng dưng thong thả bước về phía bãi đậu xe.
Theo sát phía sau anh là đám đông tháp tùng, vừa đi vừa trò chuyện rôm rả.
Thẩm Giai Thấm cũng có mặt trong nhóm đó, cô ta đang bận rộn lân la lấy lòng, tạo mối quan hệ với một vị sếp đi cạnh.
Bãi đậu xe lúc 10 giờ đêm rộng thênh thang và vắng lặng.
Thi thoảng mới có người đến kẻ đi, ai nấy đều cất bước nhẹ nhàng, không hề gây ồn ào huyên náo.
Cho đến khi có một giọng nói cất lên khe khẽ: "Tiểu Quan?"
Giọng người phụ nữ ôn hòa mà sang sảng, lọt thỏm giữa những tiếng trò chuyện có phần trầm lắng của đám đông.
Quan Hâm ngoảnh lại thì nhìn thấy một nữ giám đốc quen mặt tách ra khỏi hàng ngũ phía sau lưng Chu Cận Đình, từ từ bước tới.
"Chị Hoa."
Quan Hâm vừa cất tiếng chào vừa tiến lên đón, hai người ôm nhau một cái đầy thân thiết.
"Trùng hợp thật đấy, hôm kia chị còn định tìm em ăn bữa cơm trò chuyện, ai ngờ hôm nay lại đụng mặt ở đây."
Chị Hoa là phó Tổng giám đốc của một quỹ đầu tư mạo hiểm. Quan Hâm từng hợp tác với cô ấy hai lần, thấy tính tình đôi bên khá tâm đầu ý hợp nên quan hệ cá nhân cũng rất tốt.
Đáy mắt Quan Hâm ánh lên ý cười: "Đúng là trùng hợp thật, em đi ăn với đồng nghiệp, cũng vừa mới tàn tiệc ra về."
Vừa nói cô vừa nhìn sang nhóm Trình Việt, giới thiệu: "Đây là sếp Hoa của Quỹ đầu tư Thiên Đỉnh."
"Chào sếp Hoa ạ."
Sếp Hoa gật đầu đáp lễ, sau đó lại quay sang tiếp tục hàn huyên với Quan Hâm.
Ở phía bên kia, đám đông do Chu Cận Đình dẫn đầu cũng đều nghe thấy tiếng gọi của sếp Hoa.
Thấy Chu Cận Đình dẫn đầu bỗng dừng bước, quay đầu lại nhìn, những người khác cũng vội vã đứng lại theo.
Hai nhóm người không xa cũng chẳng gần, cách nhau cỡ tầm bảy tám chiếc ô tô.
Tuy không nghe rõ hai người đang trò chuyện gì, nhưng nhìn điệu bộ cũng biết họ rất thân thiết.
Đôi mắt đen láy của Chu Cận Đình từ xa xăm dõi theo Quan Hâm. Tối nay cô diện một chiếc sơ mi màu xanh khói đơn giản cùng chân váy bút chì phối mảnh cạp cao, đôi giày cao gót tôn lên đoạn bắp chân thon thả, nuột nà không tì vết.
Vốn đã sở hữu nhan sắc vô cùng sắc sảo rạng rỡ, nay lại kết hợp cùng bộ trang phục tối giản mà tinh tế này, khiến cô đứng giữa đám đông mà chói lọi, nổi bật như tự phát ra hào quang.
Có lẽ là do ánh nhìn đăm đắm của người đàn ông nọ quá đỗi sắc bén, như có thể nhìn thấu tâm can.
Khóe mắt sếp Hoa liếc thấy đám đông đang dừng bước chờ mình thì mỉm cười nhẹ nhàng nói: "Lại đây, chị giới thiệu em làm quen với vài người bạn."
Quan Hâm vốn đã sớm nhận ra bóng dáng của Chu Cận Đình.
Thấy vậy, cô cũng không tiện từ chối nhã ý của chị Hoa, đành cùng cô ấy bước tới.
Lúc này, Thẩm Giai Thấm đã lặng lẽ nhích tới vị trí cách Chu Cận Đình chừng vài bước chân, hất hàm nhướng mày về phía Quan Hâm với vẻ đầy khiêu khích.
Ai ngờ đắc ý chưa được bao lâu, cô ta đã thấy sếp Hoa dẫn người đi thẳng tới chỗ này.
Sắc mặt Thẩm Giai Thấm lập tức cứng đờ, tức đến nổ phổi.
Có trời mới biết tối nay cô ta đã phải vắt óc tận dụng bao nhiêu mối quan hệ mới chen chân được vào bữa tiệc có Chu Cận Đình.
Vốn định mượn cớ này để dập tắt nhuệ khí của Quan Hâm, đè bẹp cô một vố cho bõ ghét.
Nào ngờ cô lại có bản lĩnh khiến sếp Hoa đích thân dẫn đường chỉ lối, đứng ra giới thiệu như vậy.
Sao vận may của cô ta lại tốt đến thế cơ chứ?
"Sếp Chu, cho phép tôi giới thiệu một chút."
Sếp Hoa dẫn Quan Hâm đến trước mặt Chu Cận Đình, chủ động mở lời: "Đây là Quan Hâm, cố vấn kỳ cựu trong ngành. Hiện tại cô ấy đang làm rất xuất sắc trong lĩnh vực chiến lược và mua bán sáp nhập (M&A). Tương lai nếu có cơ hội, mong sếp Chu nâng đỡ và chiếu cố nhiều hơn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)