“Thả Xuân Hoa và Cổ ma ma ra.” Tiêu Du còn chưa mang giày đàng hoàng đã vội vàng chạy ra.
Ngoài điện đã không còn thấy bóng dáng của Xuân Hoa và Cổ ma ma đâu, Tư Mã Qua nghiêm nghị ngồi đó, thấy nàng chạy ra cũng chỉ nhấc mí mắt lên một cách thờ ơ.
Vốn dĩ mắt của Tiêu Du đã đỏ, thấy vậy thì lại bắt đầu rơi nước mắt: “Bệ hạ, đừng giết Xuân Hoa và Cổ ma ma, là do A Du muốn đến Thượng Ninh cung.”
Nhìn thấy nước mắt của nàng, Tư Mã Qua hơi không kiên nhẫn, lạnh giọng hỏi: “Nàng đến đó làm gì?” Nói xong cơ thể của hắn tự động nhích qua bên cạnh, ra hiệu cho tiểu cô nương qua ngồi cùng hắn.
Đây là thói quen hình thành gần đây của hắn, Tiêu Du rất thích dính người, ngoại trừ lúc dùng cơm, những lúc khác đều thích thân mật ở gần hắn, ôm lấy mặt hắn hôn, còn gối đầu lên lồng ngực hắn.
Giống như lúc nãy khi sắc mặt hắn u ám, hai người ngồi trong kiệu, Tiêu Du cũng phải dựa vào hắn, dụi vào lòng hắn, bôi hết nước mắt lên long bào của hắn.
Nhưng bây giờ Tiêu Du lại không đi qua ngồi cạnh hắn như hắn nghĩ, mà đứng thẳng ở đó, cố chấp lặp lại một lần: “Bệ hạ, đừng giết Xuân Hoa và Cổ ma ma, bọn họ không làm sai chuyện gì cả, mà còn rất dốc lòng hầu hạ A Du.”
Đôi mắt và đầu mũi nhỏ xinh đều đỏ bừng, trông vô cùng đáng thương.
Tư Mã Qua xoay ngón tay, giọng điệu hơi xấu xa: “Lúc nãy trẫm gọi nàng, nàng một mực không đáp. Bây giờ nàng muốn trẫm giúp nàng thả hai nô tì kia, tại sao trẫm phải đáp.”
Nghe vậy, Tiêu Du cúi đầu, không muốn để hắn biết về ngựa gỗ của mình, lúng túng nói: “A Du mãi lo khóc nên không nghe thấy.”
“Bây giờ trẫm cũng không nghe thấy giọng của nàng ngốc.” Nam nhân nửa khép mí mắt, giọng điệu bình thản, dùng cùng một lý do để đáp lại nàng.
Tiêu Du phồng má, chậm chạp đi đến trước mặt hắn, kề sát tai hắn dùng sức hét: “Bệ hạ, thả Xuân Hoa và Cổ ma ma đi, bọn họ rất trung thành với A Du.”
Lần này không thể nào không nghe thấy chứ, khoé môi của Tiêu Du cong lên độ cong rất nhỏ.
Đầu óc Tiêu Du xoay chuyển, đột nhiên nói: “Nhưng A Du là Hoàng hậu.” A Du là nương tử của bệ hạ, nếu bệ hạ không cần A Du nữa, có thể cho nàng xuất cung không.
Nàng có rất nhiều vàng, vừa đẹp vừa xinh vừa đáng yêu, nếu bệ hạ không cần nàng nữa, nàng cũng có thể đi tìm người mình thích.
Đương nhiên trực giác của Tiêu Du biết rằng không thể nói ra câu phía sau.
“Trẫm có thể hạ lệnh phong nàng làm Hoàng hậu, thì cũng có thể hạ lệnh phế đi chức vị của nàng.” Môi mỏng của Tư Mã Qua khẽ hé một cách lạnh lùng.
“Vậy phế A Du rồi, A Du sẽ đi đâu? Thái hậu nói sau khi bệ hạ chán A Du thì sẽ đày A Du vào lãnh cung, đến lúc đó bà ta sẽ giết A Du. A Du không muốn vào lãnh cung, nghe nói lãnh cung vừa hoang vu vừa nhiều ma quỷ.” Nói đến cuối, giọng của Tiêu Du thoáng vẻ suy sụp.
Nàng biết mình không phải sủng hậu, có lẽ bệ hạ sẽ nhanh chóng chán nàng thôi, nên Tiêu Du quyết định tìm một đường lui cho mình. Liên Dịch nói với nàng rằng, mỗi khi làm bất kỳ chuyện gì cũng phải nghĩ đến kết quả xấu nhất, lần này nàng sẽ không quên.
“Nàng muốn đi đâu?” Tư Mã Qua nghe vậy thì hờ hững liếc nàng, biểu cảm trên mặt không rõ.
“Nếu bệ hạ không cần A Du nữa thì hãy để A Du xuất cung, A Du sẽ không chiếm vị trí Hoàng hậu.” Giọng A Du nhỏ như muỗi kêu, lúc có lúc không thăm dò, chu môi tỏ vẻ đáng thương như sắp bị vứt bỏ.
Xuất cung? Sắc mặt của Tư Mã Qua đột nhiên trở nên kỳ lạ, như cười như không đánh giá nàng, sau đó nói với nàng một cách tàn nhẫn: “Trừ phi trẫm chết, nếu không cho dù trẫm có chán nàng, nàng cũng phải chết ở trong cung. Vì vậy, A Du của trẫm, nàng nhất định phải mãi mãi là một nàng ngốc.”
Nghe vậy, tròng mắt A Du hơi xoay chuyển, theo như kiếp trước, bệ hạ còn nửa tháng nữa sẽ chết. Nếu nàng không chết, còn bệ hạ thì chết, vậy nàng sẽ có thể xuất cung đúng không?
Nghĩ đến đây, nàng lắc đầu, không được, trong truyện đều nói phu thê là một thể đồng lòng, nếu bệ hạ chết thì nàng cũng không chạy thoát được.
Thật là khó cho Tiêu thị A Du nàng quá, haiz. Rõ ràng nàng không phải là nàng ngốc, chẳng lẽ cứ phải che giấu bản chất tiểu tiên nữ thông minh của mình mãi sao?
“A Du biết rồi.” Tiểu cô nương ủ rũ gật đầu, giọng nói mang theo tiếng nức nở.
Tư Mã Qua cười, ôm lấy eo nàng nắn véo, nhướng mày: “Đúng là mập lên rồi.”
Tiêu Du cảm thấy hơi ngứa, vặn vẹo muốn cách xa hắn một chút, bệ hạ chê nàng không muốn viên phòng với nàng, vậy sau này nàng cũng sẽ không dính lấy bệ hạ nữa. Đại bá mẫu nói, phu thê là phải tương kính như tân.
Kết quả động tác nhỏ của nàng lọt hết vào đôi mắt sắc bén của nam nhân, hắn không cần nghĩ cũng biết Thái hậu đã nói gì với nàng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên hung dữ, bàn tay to kéo nàng lại rồi ôm chặt, ngoài mặt vẫn tỏ vẻ bình thản nhưng tay lại dùng sức bóp lấy eo nàng, dù nàng có tránh thế nào cũng không tránh được.
Cảm thấy quái thai như trẫm buồn nôn? Vậy trẫm sẽ khiến nàng không thể không tiếp nhận!
Làn da của Tiêu Du mịn màng, da thịt trên eo được thoa ngưng hương lộ, cách lớp áo cũng có thể cảm nhận đươc xúc cảm mềm mại ấm nóng.
Nam nhân véo một lúc dường như bị nghiện, động tác dần trở nên nhẹ nhàng, hắn khẽ kéo để Tiêu Du ngồi lên đùi hắn.
Tiêu Du ngồi lên đùi nhưng vẫn muốn duy trì khoảng cách với bệ hạ, ngơ ngác ngồi thẳng lưng, không gối mặt lên lồng ngực hắn, cũng không vòng tay qua cần cổ hắn.
Bệ hạ không phải ghét nàng, không muốn viên phòng với nàng sao? Vậy A Du cũng không dán lên người hắn nữa, Tiêu thị A Du nàng rất có tôn nghiêm đó.
“Bệ hạ, bây giờ đang là ban ngày.” Nghe nói ban ngày làm những chuyện này sẽ bị lão phu tử mắng, Tiêu Du quang minh chính đại không muốn thân mật với hắn, lúc nói chuyện cũng hơi ngửa ra sau.
Cảm giác của Tư Mã Qua rất nhạy bén, sắc mặt hắn lập tức đen đi, trong mắt tràn đầy phẫn nộ.
Một đôi tay đột nhiên ấn nàng xuống, Tiêu Du bất ngờ nhào vào lòng hắn, nhíu mày muốn cách ra chút thì lại bị bàn tay trên lưng đè chặt lại.
Gương mặt Tiêu Du áp sát lên lồng ngực của hắn đến sắp không thở nổi, lúc nghẹt thở đến mặt đỏ bừng nàng mới ồm ồm nói: “Bệ hạ, A Du sắp không thở được nữa.”
“Lần sau trẫm chạm vào nàng, nàng ngốc, nếu nàng còn dám tránh trẫm, trẫm sẽ cho nàng nghẹt thở đến chết.” Giọng của hắn nhẹ nhàng, đè lưng Tiêu Du nói tiếp: “Nàng có biết lúc nãy hai nô tỳ kia của nàng đi đâu không? Trong cung có một nơi gọi là nơi hành hình, cung nhân và phi tần làm sai đều sẽ bị nhốt trong đó, hôm nay đã có thêm đám cung nhân của Thượng Ninh cung. Mùi máu tươi chảy ròng chắc chắn là rất thơm.”
Tiêu Du nhíu màu, không thích nghe những chuyện này, nàng lén lau hết nước mắt lên trước ngực bệ hạ, sau đó nhỏ giọng nói: “Giết người không tốt đâu, trong truyện nói tay dính quá nhiều máu tươi thì sẽ gặp quả báo. Hơn nữa kiếp sau sẽ không được đầu thai thành người, sẽ bỏ lỡ tất cả yêu thương của kiếp trước.”
Tư Mã Qua hờ hững liếc nàng, nàng im miệng không nói nữa.
Bệ hạ không thích nàng, chắc chắn cũng sẽ không nghe lời nàng nói, nàng không dám nói nữa, lỡ nói rồi hắn lột da nàng thì sao.
Nói chung bây giờ tinh thần Tiêu Du rất sa sút, thậm chí nàng còn nhân lúc bệ hạ rời đi mà lấy truyện của mình ra, học cách nữ nhân sống trong hậu trạch sau khi không còn được sủng ái.
Mỗi ngày ăn chay niệm phật, nàng không thích; nuôi dạy con cái, nàng không có; chăm sóc hoa cỏ, nàng không có hứng thú.
Bỏ đi, vẫn nên ngoan ngoãn đọc truyện thôi, không được, còn phải nhỏ tiếng chút, để bệ hạ nghe thấy lại trách mắng nàng.
Hoàng hậu bị thất sủng thật là đáng thương!
Chạng vạng, Tiêu Du dùng xong bữa tối, không mặc đồ vải sa bình thường mà lại mặc đồ lụa kín đáo, không hở chút da thịt. Nàng còn muốn bảo Xuân Hoa ngủ cùng nàng, nhưng thấy sắc mặt Xuân Hoa tái nhợt nên đã cho nàng ấy nghỉ một ngày.
Kéo rèm giường lại, nàng cuộn mình trong chăn đọc truyện một lúc rồi ngủ thiếp đi.
Sớm hơn mấy hôm trước nửa canh giờ.
Vì vậy, khi Đế vương cao quý chậm rãi bước vào Vị Ương cung, cung nhân bẩm báo nương nương đã ngủ rồi, bảo hắn đến cung điện của các nương nương khác nghỉ ngơi.
Tư Mã Qua cong môi, như không nghe thấy mà bước vào tẩm điện, vén chăn ra, cởi áo nàng, lột trần tiểu cô nương như con cá nhỏ, sau đó hắn đè lên ung dung hôn xuống, giữa hàng mày mang theo vẻ điên cuồng nguy hiểm.
Nàng ngốc của một mình hắn, hắn muốn ngủ thế nào thì ngủ như vậy.
Chân Tiêu Du giãy giụa, mơ hồ mở mắt một cách không vui, cố gắng tránh qua một bên. Mặc dù nàng rất thoải mái, nhưng không phải là viên phòng, bệ hạ làm vậy là có ý gì chứ?
Nhưng đầu nàng bỗng loé sáng, đột nhiên nghĩ đến nội dung trong tị hoả đồ, lén híp một mắt nhìn phía dưới của bệ hạ, sau đó ngẩn người không nhúc nhích. Thì ra nơi đó thật sự có thứ đang chống lên!
“Nàng ngốc, nhìn cái gì?” Tư Mã Qua phát hiện ánh mắt của nàng, hai mắt hắn hơi híp lại, giọng nói khàn vô cùng.
Tiêu Du đảo mắt, lẩm bẩm: “Trên người A Du chỉ còn áo lót, nhưng bệ hạ thì không cởi y phục.” Nếu đã sắp thất sủng nhưng lại chưa từng nhìn thấy cơ thể của bệ hạ, không phải nàng rất mất mặt sao?
“A Du muốn nhìn, bệ hạ, cho A Du nhìn đi.” Tiêu Du mềm giọng cầu xin hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

