“Tiêu thị, ngươi bất kính với trưởng bối, nói lời xằng bậy, ngươi tưởng ai gia không thể trị tội ngươi sao!” Thái hậu nhìn gương mặt hả hê của nàng, tức đến cả người run lẩy bẩy.
“Thái hậu trộm ngân khố là tội lớn đó!” Tiêu Du ung dung bình thản nói.
“Láo xược! Người đâu, đè Hoàng hậu tiện nhân này quỳ xuống!” Nàng cứ mở miệng là trộm ngân khố, Thái hậu tức đến mất đi lý trí, bắt đầu nói những lời thiếu suy nghĩ.
“Các ngươi dám chạm vào một đầu ngón tay của bổn cung, bổn cung sẽ bảo bệ hạ lột da các ngươi!” Bây giờ Tiêu Du có chỗ dựa nên ưỡn ngực không sợ, dù sao tám chín phần là trong bụng nhỏ của nàng đã có long thai. Mấy ngày nay nàng ăn nhiều lại thích ngủ, đây là triệu chứng của phụ nữ mang thai.
Nàng liếc nhìn cung nhân của Thượng Ninh cung, ai ai cũng sợ hãi, nàng không tin mấy cung nhân này không sợ bệ hạ sẽ lột da bọn họ. Dù sao mấy Thượng cung cũng đã tỏ thái độ cung kính rồi.
Thái hậu rõ ràng là đang ăn nói lung tung, một lúc thì nói bởi vì nàng ghen tị nên Tịch Chiêu nghi bị biếm làm nô tỳ, một lúc lại nói bệ hạ không sủng hạnh nàng. Đúng là ăn nói bừa bãi mà, Thái hậu trông có vẻ cũng không lớn tuổi lắm, sao đầu óc lại lú lẫn vậy.
Tiêu thị A Du nàng đẹp hơn Tịch Chiêu nghi nhiều, hơn nữa nàng là chính thê của bệ hạ, tại sao phải đi ghen tị với một thê thiếp lớn tuổi chứ.
Hơn nữa đêm đêm bệ hạ ngủ cùng nàng, làm cho nàng rất thoải mái, sao lại không sủng hạnh nàng chứ.
Nhìn thấy Tân hậu hoàn toàn không để mình vào mắt, Thái hậu nghiến răng ken két, sau đó rít ra nụ cười giữa kẽ răng: “Tiêu thị, ai gia sẽ chống mắt lên nhìn Hoàng hậu không được sủng ải, không sinh được con như ngươi rồi sẽ có ngày bị chán ghét rồi vứt bỏ. Để xem cuối cùng sẽ là chết già trong lãnh cung hay là rơi vào tay ai gia bị hành hạ đến chết.”
“Nói bậy! Bổn cung ngày ngày được sủng hạnh, được bệ hạ yêu thương, sẽ mau chóng có con nối dõi.” Tiêu Du lắc đầu, cảm thấy Thái hậu điên rồi, tinh thần không tỉnh táo.
Bệ hạ hay nói nàng là nàng ngốc, nhưng nàng thông minh hơn Thái hậu nhiều.
Nghe vậy, trên mặt Thái hậu nở nụ cười đầy ác ý, nhìn Tiêu Du, nói với giọng kỳ lạ: “Ngày ngày được sủng hạnh? Tiêu thị, ai gia gọi ngươi đến đây đúng là có vài chuyện cũ liên quan đến bệ hạ mà ngươi đang nhớ thương muốn nói cho ngươi biết.”
Tiêu Du lập tức dựng lỗ tai lên, nàng đang đợi nghe chuyện cũ đây, tốt nhất là biết được tại sao bệ hạ lại đêm đêm mơ thấy ác mộng.
Nhìn dáng vẻ mong đợi của nàng, nụ cười trên mặt Thái hậu càng kỳ lạ hơn, vuốt ve màu sơn đỏ trên móng tay, chậm rãi nói: “Tư Mã Qua là một tiện chủng, là một quái thai do một ả điên sinh ra.”
Bỗng chốc máu trong người tất cả cung nhân đều đông cứng lại, quỳ rạp xuống đất, sắc mặt trắng bệch, bọn họ có cảm giác chuyện sắp xảy ra sẽ khiến bọn họ mất đi mạng nhỏ.
“Thái hậu, bà mới là người điên, không được phép mắng bệ hạ.” Tiêu Du hơi tức giận, nàng thấy hành động của Thái hậu mới giống người điên đấy, đến lão bà bà ăn xin nổi điên ở Tô Châu còn bình thường hơn Thái hậu.
“Xem ra ngươi thật sự xem Tư Mã Qua là phu quân của ngươi rồi, một hài tử sinh ra do bị Tiên hoàng cưỡng bức. Ngươi có biết không? Ngày hắn ra đời, ả điên Thần Quý phi muốn lấy kéo cắt da bụng của mình để giết chết hắn đấy. Sau khi hắn ra đời thì bị vứt trong một cái rương nhỏ, từ một tuổi đã nhìn thấy phụ thân tốt của hắn đè lên người mẫu phi điên của hắn… Ngươi nói xem có phải hắn là quái thai, là tiện chủng không.”
“Tiêu thị, ngươi là quý nữ xuất thân thế gia, ngươi nhìn hắn không cảm thấy buồn nôn sao.”
“Tiện chủng sủng hạnh ngươi là chuyện nực cười, bởi vì cả đời này hắn cũng không thể chạm vào nữ tử!”
Trong nụ cười hả hê của Thái hậu ẩn chứa sự chán ghét sâu đậm, từng con chữ ác độc xông thẳng về phía nàng, xen lẫn với ác ý nặng nề và nồng đậm nhất trên thế gian.
Tiêu Du ngẩn người nhìn gương mặt Thái hậu méo mó, lần đầu tiên gương mặt nhỏ của nàng tái nhợt, khẽ nhúc nhích môi, cuối cùng chỉ nói ra được một câu: “Thái hậu bà là bà điên, bà lấy trộm ngân khố, bà không phải người tốt.”
Bà đã bỏ thuốc tuyệt tử cho A Du uống, bà muốn giết bệ hạ.
Sau khi nói ra câu này, nàng đã lấy lại dũng khí, đúng vậy, Thái hậu là người điên, những lời bà ta nói cũng là lời xằng bậy!
“Cổ ma ma, Thái hậu công khai bôi nhọ bệ hạ, mắng chửi bệ hạ, bà ta còn mắng cả Tiên hoàng và Tiên Thái Quý phi. Hôm nay không phải là bổn cung bất kính với trưởng bối, mà là Thái hậu nói những lời xằng bậy! Nếu sau hôm nay trong hậu cung dám lan truyền lời đồn xấu về bổn cung, bổn cung nhất định sẽ không bỏ qua cho Thượng Ninh cung!” Tay Tiêu Du chống hông, gào với cung nhân một cách mạnh mẽ.
Sắc mặt của người trong Thượng Ninh cung càng tái nhợt hơn, chết rồi, hôm nay nghe phải những lời này.
“Nương nương, Thái hậu đúng là điên rồi, chúng ta mau rời khỏi đây thôi.” Cổ ma ma cúi đầu thấp giọng nói, không nhìn thấy rõ sắc mặt của bà ấy.
Tiêu Du gật đầu, cuối cùng tức tối trừng mắt hừ lạnh với Thái hậu, sau đó còn tức giận nói thêm một câu: “Thái hậu, bổn cung không biết bệ hạ có phải là quái thai hay không, nhưng bà chắc chắn là bà điên, là bà điên đáng thương nhất trong cung. Bởi vì bệ hạ có A Du thích, còn bà thì chẳng có gì cả.”
Còn bà thì chẳng có gì cả. Một câu nói như mũi dao sắc bén đâm thẳng vào tim của Hoàng Thái hậu, nụ cười của bà ta cứng đờ trên mặt, móng tay đâm vào da thịt. Không, bà ta còn có nhi tử ruột là Tư Mã Dự!
Bên ngoài Thượng Ninh cung.
Tiêu Du vẫn còn tức giận, gương mặt nhỏ của nàng căng lên, đi thẳng về phía trước, sau đó đụng trúng một bức tường cứng như sắt, mùi long diên hương quen thuộc lan toả.
Xung quanh bỗng chốc yên tĩnh hẳn, chỉ có thể nghe thấy tiếng quỳ xuống đất.
Tiêu Du ngẩng đầu, Tư Mã Qua yên lặng đứng đó cúi đầu nhìn nàng, sắc mặt nghiêm nghị, trong mắt hắn là sự u ám, máu tanh mà trước giờ Tiêu Du chưa từng nhìn thấy.
“Thái hậu đã nói hết với nàng rồi đúng không? Nàng ngốc mà thông minh thì sẽ bị trẫm vứt bỏ.” Đột nhiên khoé môi hắn nở nụ cười đáng sợ, ngón tay bóp lấy cần cổ trắng mịn của Tiêu Du, chỉ cần hơi dùng sức sẽ có thể bẻ gãy: “Nàng ngốc, nàng nói xem, nàng có muốn bị trẫm vứt bỏ không?”
Giọng nói của hắn rất nhẹ, nhìn chằm chằm nàng bằng đôi mắt đen láy.
Tiêu Du mếu máo, sau đó bật khóc, bất chợt ôm lấy eo của bệ hạ, khóc đến không thở được: “Bệ hạ, A Du không muốn bị vứt bỏ, Thái hậu là một bà điên, bà ta nói ngài vốn không thích A Du, cũng không sủng hạnh A Du.”
Nước mắt thấm ướt vạt áo của Tư Mã Qua, nàng cảm thấy thật tủi thân, lúc nãy nàng đã lấy hết dũng khí để bênh vực bệ hạ, thế mà bây giờ bệ hạ lại muốn vứt bỏ nàng.
“Bệ hạ, trong bụng A Du đã có bảo bảo rồi, sao ngài có thể vứt bỏ A Du được.” Nàng khóc sướt mướt, nắm chặt y phục của bệ hạ không chịu buông.
Sắc mặt của nam nhân chợt thay đổi, nắm lấy tay nàng, hắn vốn chưa từng viên phòng với nàng, làm sao nàng có hài tử được.
“Truyền Ngự y.” Lửa giận trên người hắn bỗng chuyển sang hướng khác, mặt Tư Mã Qua đen như đáy nồi, rít từ kẽ răng ra vài chữ.
Hoàng hậu có thai rồi? Cung nhân có mặt đều trợn to mắt, Tân hậu vào cung đến nay còn chưa được sáu bảy ngày, hài tử trong bụng nàng là của ai?
Kiệu đưa Đế Hậu trở về Vị Ương cung, Ngự y ở bên kia cũng vội vàng đến.
“Tra nam vứt bỏ vợ con sẽ không có kết cục tốt, sẽ bị hoạ bì quỷ moi tim, còn bị hồ yêu ăn thịt, sau khi chết sẽ không được đầu thai.” Đến Vị Ương cung, Tiêu Du đi theo sau Tư Mã Qua nhỏ giọng lẩm bẩm, thỉnh thoảng còn nức nở một tiếng.
“Không muốn bị moi tim lột da thì im miệng cho trẫm.” Tư Mã Qua bắt lấy nàng, u ám nói. Cứ nghĩ đến việc trước khi vào cung Hoàng hậu của hắn có lẽ đã có nam tử mình yêu, hô hấp của hắn trở nên vừa gấp vừa nặng.
Tiêu Du im miệng, tủi thân không dám nói nữa, chỉ lặng lẽ rơi lệ.
Ngự y nhanh chóng đến, sau khi nhìn thấy sắc mặt của Đế Hậu thì trong lòng hồi hộp, ngón tay run rẩy bắt mạch.
Tư Mã Qua nhìn qua với ánh mắt u ám, ngón tay Ngự y dừng lại, lấy một chiếc khăn đặt lên cổ tay Hoàng hậu trước rồi mới bắt đầu bắt mạch.
Một khắc sau, sắc mặt Ngự y nghiêm trọng: “Bẩm bệ hạ và nương nương, cơ thể của nương nương không có gì trở ngại, chỉ là có chút trầm kha do lúc nhỏ để lại. Bệnh trầm kha này không khó trị, chỉ cần dùng một lạng nhân sâm…”
Ngự y nói không ngừng về phương thuốc trị bệnh.
“Hoàng hậu có mang thai không?” Tư Mã Qua dứt khoát lên tiếng hỏi thẳng. Tiêu Du cũng nhìn chằm chằm Ngự y, trong bụng nàng rất có khả năng đã có hài tử rồi.
Ngự y sửng sốt, nhìn bệ hạ bằng ánh mắt kỳ lạ, mạch tượng cho thấy nương nương chưa từng viên phòng với bệ hạ, đáng lẽ bệ hạ phải biết chứ. Ông ta chắp tay nói: “Nương nương… đương nhiên không có mang thai.”
“Nhưng mà, nhưng mà bổn cung thích ngủ, mỗi ngày đều ăn rất nhiều, bụng nhỏ còn phồng lên.” Tiêu Du vội phản bác, nhưng Tư Mã Qua lại hừ một tiếng nhẹ đến không thể nghe thấy, sắc mặt cũng dịu đi.
Vì vậy, bệ hạ vốn chưa từng xem A Du là nương tử.
A Du cũng chưa từng là tiểu sủng hậu.
Tất cả đều do A Du tự tưởng tượng.
Một khắc sau nàng lập tức bật khóc thành tiếng, gạt tay bệ hạ ra, tự mình đi vào trong nội điện.
“Đúng là nàng ngốc.” Lúc này Tư Mã Qua đã bỏ qua chuyện nàng chạy đến Thượng Ninh cung, cong môi cười nói.
Chỉ mới mập lên một chút mà đã tưởng mình mang thai, nàng ngốc này… ngốc đến thật đáng yêu.
“Thần xin cáo lui.” Nếu đã là nhầm lẫn, Ngự y định lui xuống thì bị Tư Mã Qua ngăn lại.
“Nếu có phương thuốc chữa trị trầm kha của Hoàng hậu thì sắc thuốc đưa đến mỗi ngày.” Hắn thong thả phân phó.
Ngự y nhận lệnh lui xuống.
Trong nội thất của Vị Ương cung, Tiêu Du vừa khóc vừa lấy một quyển truyện được bọc kỹ dưới gối ra, bắt đầu nghiêm túc đọc. Rõ ràng nàng đã xem nhiều tị hoả đồ như vậy, tại sao vẫn không phân biệt được rốt cuộc đã viên phòng với bệ hạ hay chưa.
Chắc chắn là do nàng xem không kỹ!
Nàng kéo rèm giường lại, cởi giày, nằm vào sát bên trong chiếc giường, vuốt nhẹ từng trang, xem kỹ từng động tác, cuối cùng nàng cũng phát hiện ra một bí mật.
Thì ra không chỉ là cởi y phục hôn nhau, mà chỗ đó còn phải đi vào…
Tiêu Du cúi đầu uể oải ôm chân im lặng, sau đó đột nhiên ném quyển truyện đi, lấy con ngựa gỗ của mình ra, vuốt ve từng chút một, nghĩ nếu ban đầu mình gả cho Liên Dịch thì tốt rồi, hắn ta tốt như vậy, chắc chắn sẽ không ghét bỏ nàng.
Bên ngoài rèm giường vang lên tiếng bước chân, nàng khẽ ngẩng đầu, phía trên chỉ có bệ hạ.
Tiêu Du không nhúc nhích, xem như không nhìn thấy gì, ngẩn người nhìn ngựa gỗ trong tay.
Bệ hạ gọi nàng ngốc nàng cũng mặc kệ, nàng đã nói rất nhiều lần rồi, A Du thông minh như vậy, không phải nàng ngốc.
Không nhìn không nghe, nàng chìm vào trong thế giới của mình, nghĩ đến lúc mình bị nhốt trong Phật đường nhỏ, mẫu thân ghét bỏ A Du là nữ hài tử, ghét bỏ A Du đã chặn đệ đệ sinh ra, bà ta không cần A Du nữa.
Chỉ có con ngựa gỗ này luôn ở bên cạnh A Du, Liên Dịch nói ngựa gỗ có thể nghe thấy lời A Du nói.
Tiêu Du nói với ngựa gỗ, A Du vừa đẹp vừa xinh vừa đáng yêu, sẽ không có ai không thích A Du đâu.
Ngựa gỗ gật đầu.
…
Mãi cho đến khi Thu Thực vừa khóc vừa quỳ đến cầu xin nàng đi cứu Xuân Hoa và Cổ ma ma, Tiêu Du mới thoát ra khỏi thế giới của mình.
“Nương nương, bệ hạ hạ lệnh xử tử những cung nhân hôm nay đến Thượng Ninh cung cùng người. Xuân Hoa và Cổ ma ma đã bị lôi đi rồi, người mau cứu bọn họ đi!”
“A Du phải đi cứu Xuân Hoa và Cổ ma ma đây, bọn họ đối xử với A Du rất tốt.” Tiêu Du thấp giọng nói với ngựa gỗ, sau đó đặt nó lại xuống phía dưới gối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



