Bệnh rồi?
Thường ma ma của Thượng Ninh cung là tâm phúc của Thái hậu, lúc này nghẹn họng nói không nên lời.
Gương mặt của Tân hậu bóng loáng mượt mà, vừa trắng mịn lại hồng hào, đôi môi đỏ hơi chu lên, mái tóc đen dày xoã ra sau, nhìn ngang nhìn dọc đều có vẻ rất rạng rỡ, chẳng liên quan gì đến chữ bệnh.
Thái độ này của Tân hậu cũng quá lấy lệ rồi, rõ ràng là không để Thái hậu nương nương vào mắt, đang giả bệnh mà.
“Thái hậu nương nương rất khoẻ, nương nương không cần lo sẽ lây bệnh. Hơn nữa lão nô thấy sắc mặt của nương nương hồng hào, không có gì đáng ngại cả. Sau khi Tân hậu vào cung vốn là phải bái kiến Thái hậu, xin nương nương đừng làm khó lão nô.” Nói đến cuối, giọng điệu của Thường ma ma ẩn chứa sự đe doạ.
Nhưng hiển nhiên là không có tác dụng với Tiêu Du, nàng chớp đôi mắt sáng ngời, cất cao giọng: “Bổn cung nói mình bị bệnh là bị bệnh, một chút nữa Ngự y sẽ đến bắt mạch cho bổn cung. Vị ma ma này, không sai, bái kiến Tân hậu là quy tắc, nhưng ngày mai bổn cung có thể bái kiến, ngày mốt có thể bái kiến, hay ngày mốt nữa cũng được, tại sao ngươi cứ phải làm khó bổn cung chứ!”
“Cảnh cáo ngươi, nếu ngươi còn làm ồn, bổn cung sẽ trị tội ngươi bất kính với Hoàng hậu đấy!” Tiêu Du học lý thuyết kết hợp với thực hành, nàng biết bình thường bệ hạ hay dùng chữ “làm ồn”, còn học theo giọng điệu của hắn.
Vốn dĩ Thường ma ma không bị nàng doạ sợ, nhưng không biết tại sao có một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông lên, bà ta nghẹn họng, trở về tay không.
Sau khi Thái hậu biết lại nổi giận lôi đình, bà ta và Tân hậu đã giao đấu vài lần, mỗi ngày đều phái một đám người đến Vị Ương cung, hơn nữa đều chọn lúc bệ hạ đang ở Thái Thần điện xử lý chính vụ.
Mấy ngày nay Tiêu Du đều ở trong Vị Ương cung một cách thoải mái nhàn hạ, ban ngày thì ngủ đến khi tự thức dậy, sau đó vui vẻ mặc chiếc váy mới bệ hạ đã chọn cho nàng.
Sau khi ăn sáng xong, nàng bắt đầu xử lý cung vụ, ngồi ngay ngắn trong chính điện của Vị Ương cung, mấy vị đại Thượng cung lần lượt vào bẩm báo với nàng. Đa số thời gian, Tiêu Du đều trong trạng thái đầu óc trên mây chẳng nghe lọt tai gì mấy, nhưng nàng có sự cẩn thận của mình.
Nàng dùng ý chỉ của Hoàng hậu chọn ra hai cung nữ, bảo bọn họ chỉ cần ngồi trong cung, cầm bút ghi chép lại mỗi một câu Thượng cung nói.
Sau đó đến chạng vạng, lúc bệ hạ đến Vị Ương cung sủng hạnh nàng, Tiêu Du sẽ lấy ghi chép ban ngày ra cho hắn xem, nàng nhìn chằm chằm, chỉ mặc một chiếc áo lót mỏng như cánh ve nằm sấp trên người bệ hạ, mềm mại gọi một “Bệ hạ”.
Sau đó bệ hạ tiện tay lật xem giúp nàng, ung dung nói với nàng vài câu, Tiêu Du lập tức ghi lại như thu được bảo bối.
Ngày hôm sau, nàng sẽ thuật lại những lời này với các Thượng cung, sau khi nói thỉnh thoảng bệ hạ sẽ lật xem ghi chép, ánh mắt những vị Thượng cung đó nhìn nàng trở nên cung kính hơn hẳn.
Đương nhiên, trong cung cũng rất ít khi xảy ra sự cố!
Chỉ mất khoảng một giờ là giải quyết xong cung vụ, thời gian còn lại của ban ngày Tiêu Du đều dùng để đọc truyện, đến hoa viên chơi, mang canh bổ đến Thái Thần điện cho bệ hạ.
Sau mấy ngày như vậy, gương mặt nhỏ của Tiêu Du tròn lên, cánh tay, vòng eo, trước ngực cũng đầy đặn hơn.
Thỉnh thoảng Tiêu Du cũng sẽ sờ thịt mềm trên eo mình rồi lén cười, nàng cảm thấy trong bụng mình chắc là đã có tiểu hoàng tử hoặc tiểu công chúa rồi.
Thậm chí nàng còn lén đặt tên cho hài tử trong bụng, vùi trên chiếc giường to lớn thoải mái với gương mặt thoả mãn, đáy lòng còn ngọt ngào tưởng tượng đến cảnh lúc bệ hạ biết được tin này sẽ vui thế nào!
Chắc chắn sẽ coi trọng mà bế nàng lên, nói rằng A Du là tiểu tiên nữ của hắn!
Tiểu sủng hậu!
Chuyện phiền não duy nhất là hai ngày nay Thái hậu liên tục phái người đến triệu kiến nàng, nhưng Tiêu Du nhất quyết không đi!
Nàng vẫn còn nhớ như in chuyện Thái hậu bỏ thuốc tuyệt tử cho nàng uống, chỉ cần là người của Thái hậu cung đến thì luôn chỉ có hai chữ, bệnh rồi, đến lý do cũng không đổi.
Có thể nói là vô cùng qua loa!
Mà hai ngày nay Lâm Vương Thế tử nạp trắc phi, Thái hậu dồn hết công sức vào chuyện này, vốn dĩ không rảnh đối phó với Tân hậu.
Cho đến một ngày trước khi Lâm Vương Thế tử nạp trắc phi, Lâm Vương phi thích ăn chay niệm phật ra mặt muốn tự mình lo liệu hôn sự cho Thế tử, Thái hậu mới không cam lòng đánh cờ thối lui.
Dù sao Lâm Vương phi mới là mẫu phi danh chính ngôn thuận của Thế tử, Thái hậu như bà ta nhúng tay vào nhiều quá sẽ chỉ khiến người ta khiển trách.
Vì vậy, bà ta mới chuyển toàn bộ sự chú ý lên Tiêu Du và Tư Mã Qua.
“Nói với nàng ta, ai gia có vài chuyện cũ liên quan đến tiện chủng muốn nói với nàng ta. Chuyện liên quan đến thân thế của tiện chủng, ai gia không tin nàng ta sẽ không đến Thượng Ninh cung.” Thái hậu nghĩ đến Tư Mã Qua lúc còn nhỏ, trên mặt hiện lên vẻ khinh thường.
Trước kia chỉ cần một câu nói của bà ta đã có thể khiến Tư Mã Qua đau khổ không thôi, sống không bằng heo chó, bây giờ bà ta vẫn có thể đẩy hắn vào vực sâu mãi không thể trở mình.
Thái hậu tràn đầy tự tin.
Quả nhiên lần này Thường ma ma đến Vị Ương cung truyền đạt ý chỉ của Thái hậu, Tân hậu hơi ngẩn người rồi lập tức đồng ý.
Tiêu Du cụp đầu giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt khó hiểu của Xuân Hoa và Cổ ma ma, nàng muốn biết thêm về chuyện cũ của bệ hạ, cũng muốn biết tại sao bệ hạ đêm đêm nằm mơ thấy ác mộng.
Vì vậy, nàng mạo hiểm bước vào hang cọp!
“Dù sao cũng phải đến Thượng Ninh cung thỉnh an một lần, nếu không trong cung nhất định sẽ lan truyền Hoàng hậu là bổn cung bất kính với trưởng bối.” Nàng chu môi giải thích, ánh mắt láo liên hơi chột dạ.
Cổ ma ma nghe vậy thì suy ngẫm một lúc, nói: “Nương nương nói không sai, chuyến này đúng là nên đến Thượng Ninh cung. Nhưng nương nương hãy nghe lão nô nói, đừng chạm vào trà nước hay đồ ăn gì trong đó, ngửi thấy mùi nồng đậm cũng phải mau chóng đi ra. Người là Hoàng hậu do đích thân bệ hạ phong, Thái hậu sẽ không ngang ngược đến mức lấy mạng người ngay trong cung của bà ta.”
Tiêu Du nhanh chóng gật đầu, dứt khoát trả lời: “Cảm ơn ma ma đã nhắc nhở, bổn cung biết rồi.” Nói xong, nàng còn khẽ sờ bụng, cho dù vì an nguy của hài tử trong bụng, nàng cũng sẽ không để Thái hậu hại đâu.
Chỉ có Xuân Hoa ở bên cạnh Tiêu Du lâu ngày là nhìn ra chút manh mới, hơi lo lắng nhíu mày, thầm quyết định một lát sẽ không rời khỏi nương nương một bước.
Bây giờ bệ hạ đang ở Thái Thần điện, cho dù nương nương có xảy ra chuyện ở Thái hậu cung cũng sẽ ngoài tầm tay hắn.
Kiệu của Hoàng hậu đi từ Vị Ương cung đến Thượng Ninh cung, nội thị trong Thái Thần điện nói bên tai Tư Mã Qua, đáy mắt hắn mây đen cuồn cuộn, ánh mắt lạnh lẽo, cây cọ trong tay bị bẻ gãy.
Nàng ngốc đi đến đó là muốn biết chuyện gì, đúng là không ngoan chút nào!
Trong lúc đó, Tiêu Du lạnh mặt bước vào Thượng Ninh cung, Xuân Hoa và Cổ ma ma đi theo bên cạnh, phượng vàng tung cánh bay được thêu trên phượng bào chấm đất.
Mí mắt của cung nhân trong Thượng Ninh cung giật giật, thầm nghĩ cuối cùng vị Tân hậu khó mời này cũng đến rồi, khí thế còn rất mạnh mẽ.
“Hoàng hậu nương nương mời bên này.” Bất ngờ là một vị lão ma ma tóc hoa râm ra nghênh đón nàng, mấy cung nhân châm trà cho nàng.
Tiêu Du căng mặt ngồi xuống, ghi nhớ cẩn thận lời dặn của Cổ ma ma, bưng chén trà lên nhưng không uống một giọt nào, sau đó nhìn lão ma ma lạnh giọng nói: “Bổn cung đến bái kiến Thái hậu theo ý chỉ của Thái hậu, tại sao không nhìn thấy Thái hậu nương nương đâu.”
“Nương nương xin hãy kiên nhẫn chờ đợi, Thái hậu đang ở Phật đường, khoảng hai khắc sau mới gặp người được.” Mặt lão ma ma đầy tang thương, đôi mắt sắc bén khiến Tiêu Du có cảm giác không thoải mái, dường như ánh mắt của bà ta đã dừng trên người nàng quá lâu.
Tiêu Du không vui, là do Thái hậu phái người chạy đến Vị Ương cung nói muốn gặp bổn cung, kết quả lại là bỏ mặc nàng ở đây uống trà lạnh, còn có một lão ma ma kỳ lạ.
Nàng đứng bật dậy, phất ống tay áo to rộng: “Bổn cung mệt rồi muốn về cung nghỉ ngơi, nếu Thái hậu nương nương muốn niệm phật thì lần sau ta lại đến bái kiến.”
Giọng của nàng trong trẻo dễ nghe, cách một bức tường truyền vào tiểu Phật đường ở sâu bên trong.
Thái hậu hừ lạnh, thầm mắng một câu tiện chủng, dùng mắt ra hiệu cho Thường ma ma. Thường ma ma hiểu ý đi ra khỏi tiểu Phật đường, mỉm cười nói: “Thái hậu nương nương đang chải tóc, nửa khắc nữa sẽ có thể ra gặp nương nương, nương nương hãy uống trà trước.”
Nói xong bà ta ra hiệu cho người bên cạnh, lão ma ma cúi người đi vào tiểu Phật đường.
Lúc nãy còn nói hai khắc, bây giờ thì lại nói nửa khắc. Tiêu Du bĩu môi, thầm nói đúng là không thể đối xử quá hoà nhã với Thái hậu được!
“Thế nào?” Lão ma ma đầy nếp nhăn giữa trán vừa bước vào tiểu Phật đường, Thái hậu lập tức thấp giọng hỏi, ánh mắt nghiêm nghị.
Nếu như Tiêu thị đã bị chạm qua, bà ta phải tìm cách xử lý tiện nhân này, cả đời này tên tiện chủng Tư Mã Qua cũng không xứng có con nối dõi.
Lão ma ma híp đôi mắt sáng, từ từ lắc đầu, giọng nói khô cằn như cành cây già đang ma sát: “Bẩm Thái hậu nương nương, Hoàng hậu vẫn còn là xử nữ. Hàng mày liễu rõ ràng từng cọng, đi đứng không có dáng vẻ của đàn bà, trên người thoáng mùi thơm khô ráo sạch sẽ, Hoàng hậu vẫn chưa bị chạm vào, lão nô không nhìn sai đâu.”
Quả nhiên, tên tiện chủng đó đến chết cũng không gần cơ thể nữ tử.
Sống lưng căng chặt của Thái hậu chợt thả lỏng, giữa môi toả ra sự châm biếm như có như không, ngón tay hơi cong: “Lui xuống đi, ai gia cũng nên ra gặp Tiêu thị, nói vài chuyện cũ không thể quên rồi.”
Tiêu Du ngồi ở ngoài với vẻ mặt không kiên nhẫn, ánh mắt đánh giá sự bày trí xa hoa của Thượng Ninh cung, hừ lạnh không chút cấm kỵ: “Trong Thái hậu cung nhiều trân bảo như vậy mà còn muốn lấy trộm ngân khố.”
Thường ma ma nhướng mày, sau đó Thái hậu đang đi ra cũng đen mặt đi.
“Tiêu thị, còn không mau dâng trà thỉnh an cho ai gia.” Bà ta nghiêm giọng gằn với Tiêu Du.
Tiêu Du ngẩng đầu nhìn bà ta, mắt to mày rậm, búi tóc cao ngất, hoàn toàn trùng khớp với vị Thái hậu hả hê nhìn nàng và bệ hạ chết đi ở kiếp trước.
Môi nàng khẽ hé, đổ chén trà trong tay xuống đất: “Bổn cung dâng trà cho Thái hậu rồi!”
Bà ta muốn xem coi một Hoàng hậu vốn chưa từng được sủng hạnh sẽ có tự tin thách thức bà ta thế nào.
Nhưng ngoại trừ cung nhân của Thượng Ninh cung, nô tỳ và ma ma phía sau Tiêu Du không ai nghe lời bà ta, cúi đầu với thái độ cung kính: “Bệ hạ có lệnh, chúng nô tỳ không được rời khỏi Hoàng hậu nương nương một bước.”
Tiêu Du gật đầu, đắc ý khoe khoang trước mặt Thái hậu: “Do bệ hạ quá lo lắng bổn cung thôi, xin Thái hậu đừng để ý.”
Thái hậu đen mặt nhưng không nổi giận, ngược lại trên mặt còn nở nụ cười khó nắm bắt, chậm rãi lên tiếng: “Tân hậu không hiểu quy tắc lễ nghi, có lẽ ai gia phải dạy ngươi một phen.”
Nhìn nụ cười đó, trực giác Cổ ma ma cảm thấy tiếp theo sẽ xảy ra chuyện, lo lắng nhìn Hoàng hậu nương nương.
Tiêu Du không để ý đến ánh mắt của bà ấy, vẻ mặt hơi nôn nóng, phải chăng Thái hậu đang lừa nàng? Không định kể chuyện cũ của bệ hạ cho nàng nghe?
“Chức trách của Hoàng hậu là quản lý hậu cung và sinh con nối dõi cho bệ hạ, Tiêu thị, đầu tiên là ngươi ghen tị Tịch Chiêu nghi được sủng ái, khiến nàng ấy bị biếm làm nô tỳ, bây giờ rõ ràng không được Đế vương sủng hạnh nhưng lại cứ mãi chiếm lấy bệ hạ không cho hắn bước vào hậu cung! Tiêu thị, ngươi đã biết tội chưa!” Thái hậu lạnh lùng nói thẳng với Tiêu Du.
Xuân Hoa vô thức muốn chắn trước người Tiêu Du nhưng đã bị Cổ ma ma ngăn lại.
“Sao bằng Thái hậu trộm ngân khố được.” Tiêu Du không hề sợ hãi, phồng mặt hừ một tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)