Mọi người phía dưới nghe thấy thì ngẩng đầu, trợn mắt há mồm nhìn Hoàng hậu nương nương vốn là tấm gương mẫu mực cho nữ tử đang dán sát vào bệ hạ làm chuyện thô lỗ. Sau cơn kinh ngạc, người thì phồng mang, người thì trợn má, người thì càu nhàu làm tổn hại thuần phong mỹ tục, cũng có lão thần xem như không nhìn thấy gì cả.
Nhưng tất cả đều có chung một điểm là không dám lớn tiếng nói, bởi vì nếu không có nàng, hôm nay bệ hạ đã nổi giận rồi.
Tháng đầu tiên mà bệ hạ lên ngôi, có không ít lão thần dựa vào việc Tân hoàng còn trẻ, cậy mình nhiều tuổi mà chỉ trích cách làm việc của Tân hoàng ngay trên triều, kết quả là Tân hoàng bình thản lệnh cho người lột da của bọn họ, ném trước Thái Cực điện. Hôm đó mùi tanh trong triều đường vươn rất lâu cũng không vơi đi, vết máu khô trải dài dưới chân quần thần, qua một tháng mới dần phai đi.
Nghe nói triều thần đứng trên vết máu đó đêm đêm nằm mộng, ngày ngày thay triều phục, cuối cùng cáo quan về quê với tinh thần hoảng loạn.
Sau đó mọi người đều nhận ra một điều rằng, tâm trạng của Tân hoàng nắng mưa thất thường, không thích bị thần tử thao túng. Nhưng may mà Tân hoàng rất ít khi hỏi chuyện, bình thường chỉ lười nhác phất tay để mặc thần tử tự mình xử lý chính vụ.
Không ngờ hôm nay Thái hậu lại chọc giận bệ hạ, đến Ân Thừa công cũng không tha.
Quan hệ giữa Thái hậu và bệ hạ rất rối rắm và phức tạp…
“Tránh ra.” Mỹ nhân ngồi trong lòng, đôi môi đỏ mềm mại của nàng ngốc dán lên má khiến một chút ý thức của Tư Mã Qua quay về, môi mỏng khẽ hé.
Bởi vì sự tàn bạo vẫn còn nên giọng của hắn rất lạnh, nhưng Tiêu Du không hề sợ, đầu nhỏ của nàng có tư duy riêng của mình, lúc nãy bệ hạ đã uống canh bổ do nàng mang đến.
Nàng là một Hoàng hậu nương nương hiền thục, chu đáo, quan tâm phu quân, sao bệ hạ có thể hung dữ với nàng được.
Tất cả đều là lỗi của Thái hậu, ai bảo bà ta tham lam ngân khố!
“Bệ hạ, Thái hậu làm sai, những đại nhân này sẽ chỉ trích Thái hậu, nên có liên quan gì đến ngài đâu. Ngược lại, ngài còn vì lê dân bá tánh và ổn định biên ải mà không màng gánh tội danh bất hiếu, ngài chính là một minh quân!” Tiêu Du nghe lời trèo khỏi người hắn, đôi mắt to nhìn thần tử phía dưới: “Tổ phụ, người nói A Du nói có đúng không?”
Khoé mắt Tĩnh Quốc công liếc thấy sắc mặt của bệ hạ vẫn u ám như cũ, cảm thấy đổ mồ hôi lạnh thay cho tôn nữ của mình: “Nương nương nói rất phải, bệ hạ quả là anh minh.”
Nghe vậy, Tiêu Du biết là mình được tổ phụ khen, bàn tay nhỏ ngượng ngùng nắm lấy bàn tay to của bệ hạ, khẽ gãi lòng bàn tay hắn, nhỏ giọng nói bên tai hắn: “Bệ hạ là minh quân, A Du thích minh quân.”
Tư Mã Qua lạnh nhạt liếc nàng, trong đôi mắt long lanh của tiểu cô nương đang dựa vào hắn tràn đầy sự tin tưởng và vui vẻ, khoé môi hơi cong một cách đắc ý.
Hắn lặng lẽ nghiền ngẫm hai chữ minh quân, nắm chặt bàn tay mềm như không xương trong tay, sau đó ngoài cười trong không cười nhìn Ân Thừa công tóc hoa râm: “Thái hậu là trưởng bối của trẫm, con làm sai thì cha chịu. Ân Thừa công cũng lớn tuổi rồi, không thể lao lực quá độ nữa, sau này hãy ở trong phủ an hưởng tuổi già đi.”
Bệ hạ muốn Ân Thừa công rút khỏi triều đường đây mà. Lưng ông ta hơi gù, một lúc sau mới cung kính đáp vâng.
Bỏ đi, dù sao năm xưa cũng thiếu nợ tiểu nữ nhi, trong lòng ông ta thầm cảm khái.
Một buổi triều hội đơn giản cứ thế giải tán, mấy vị trọng thần không hẹn mà cùng vừa nhìn tiểu cô nương nhỏ xinh bên cạnh Đế vương vừa suy ngẫm. Nhưng có một điều không thể nghi ngờ là Tân hậu có thể làm dịu cơn giận của bệ hạ chứng tỏ địa vị đặc biệt của nàng trong lòng bệ hạ, lần đầu tiên Tĩnh Quốc công bước qua mặt Thân Tướng Quốc một cách nhẹ nhàng ung dung.
Tiêu Du bị chê bai thì không vui nhăn mũi, nhưng Vị Ương cung đúng là không bằng Thái Thần điện mạnh mẽ xa hoa.
“Nhưng sau này bệ hạ và A Du cũng sẽ ngủ chung ở Vị Ương cung mà.” Nàng cúi đầu lầm bầm.
Tư Mã Qua nghe thấy thì nhướng mày, đôi môi mỏng hơi cong: “Nàng đúng là tự tin.”
Đúng là không biết hai chữ xấu hổ viết thế nào.
Tiêu Du nhếch môi cười, không phải sao? Không có A Du hôn, bệ hạ chắc chắn sẽ lại nằm mơ thấy ác mộng: “A Du là tiểu sủng hậu của bệ hạ mà.” Mỗi ngày bệ hạ còn sủng hạnh nàng nữa, nàng đắc ý nghĩ.
Sủng hậu? Sắc mặt của Tư Mã Qua hơi kỳ lạ, sau đó nghĩ đến gì đó mà bật cười thành tiếng, vẻ mặt rạng rỡ như hoa đào, đuôi mắt cong lên một cách quyến rũ.
Tiêu Du nhìn đến ngẩn người, không biết tại sao bệ hạ lại bật cười, chỉ biết ngơ ngác ngồi đó nhìn hắn, đôi mắt to trong suốt nhìn thấy đáy.
Tiếng cười đột ngột dừng lại, ánh mắt của nam nhân phía trên trở nên sâu thẳm, các cung nhân biết điều lặng lẽ lui xuống, trong phút chốc cung điện rộng lớn chỉ còn lại hai người.
“Nàng ngốc, nàng không phải là sủng hậu của trẫm. Trẫm nói cho nàng biết, muốn làm sủng hậu của trẫm thì phải nghe lời, nghe lời của trẫm…” Động tác của Tư Mã Qua hơi thô lỗ xen lẫn với sự gấp gáp sốt ruột, cánh tay dài vươn ra kéo thẳng tiểu cô nương vào lòng mình. Tiêu Du ngoan ngoãn ngồi trên đùi hắn, lớp vải mỏng manh không ngăn được xúc cảm ấm nóng.
Ánh mắt của nam nhân trở nên tối đen như mực, mặc dù hắn chán ghét chuyện nam nữ, nhưng cũng không phải Liễu Hạ Huệ không chút động lòng.
Đây là nàng ngốc ngoan ngoan nghe lời của một mình hắn.
Bàn tay của Tư Mã Qua từ từ xuyên vào lớp áo mỏng, Tiêu Du đỏ mặt vùi vào lồng ngực hắn, ngọt ngào nghĩ bệ hạ còn nói nàng không phải là tiểu sủng hậu, theo như lời đại bá mẫu nói thì chắc là nàng sẽ sinh ra tiểu hoàng tử hoặc tiểu công chúa sớm thôi.
Sau đó nàng sẽ trở thành một Hoàng hậu nương nương vừa được sủng ái vừa có quyền vừa có con cái khiến người khác ngưỡng mộ không thôi. Mà đến lúc đó bệ hạ chắc chắn đã trở thành minh quân, nàng sẽ có thể sống dài lâu một cách vui vẻ.
Cuối cùng, bệ hạ nghỉ lại ở Vị Ương cung, Tiêu Du vùi trong lòng nam nhân ngủ say sưa, ném chuyện Tiêu Oánh ban ngày lên chín tầng mây.
Nhưng Thượng Ninh cung và Tĩnh Quốc công phủ hôm nay lại không được yên tĩnh.
Tiêu Như ở Tĩnh Quốc công phủ chờ mòn mỏi cuối cùng cũng đợi được Thánh chỉ ban hôn, nhưng khi lắng nghe kỹ thì người được chọn lại là lục cô nương Tiêu Oánh, nàng ta cảm thấy như sét đánh giữa trời quang mà ngất đi. Còn lục cô nương Tiêu Oánh đang ôm mộng đẹp vào cung làm phi thì tự nhiên bị Thánh chỉ ban hôn cho làm một trắc phi nho nhỏ của Lâm Vương Thế tử, không chịu được đả kích cũng nhắm mắt ngất xỉu.
Tĩnh Quốc công phủ bỗng chốc rối loạn, nội giám truyền chỉ tưởng bọn họ không hài lòng với Thánh ý, muốn vung tay áo rời đi thì được Tĩnh Quốc công Thế tử nói vài lời ngon ngọt, lại thưởng một mớ vàng mới ngăn lại được.
Còn ở Thượng Ninh cung, ban đầu Thái hậu nghe thấy Thánh chỉ ban hôn đổi thành lục cô nương của Tĩnh Quốc công phủ, mặc dù hơi không vui nhưng vì chỉ là một trắc phi nho nhỏ nên cũng kìm nén không làm ầm.
Ai ngờ sau đó các Thượng cung bà ta phái đi làm khó Hoàng hậu đều cụp đuôi ủ rũ quay về, cung quyền đã vào trong tay Vị Ương cung như ý nguyện. Sau đó tên tiện chủng Tư Mã Qua còn công khai chỉ trích bà ta là đàn nà mà xen vào chính vụ, cắt chức của Thừa Ân công, cha ruột của bà ta trong buổi nghị sự cùng các triều thần!
Lửa giận của Thái hậu cháy hừng hực, một hơi đập nát mấy chục món đồ sứ, mặt mũi méo mó mắng Tư Mã Qua và Tân hậu, hận không thể lập tức giết chết hai người cho hả giận.
Ma ma của Thượng Ninh cung khuyên đi khuyên lại mới khiến Thái hậu bình tĩnh lại bằng một câu: “Nương nương, ngài không cảm thấy bệ hạ bây giờ không giống như trước đây nữa sao?”
Trước kia bệ hạ luôn giữ thái độ không quan tâm đến bất kỳ chuyện gì, sẽ không rỗi hơi ra mặt tiếp nhận cung vụ thay Tân hậu, cũng sẽ không nhúng tay hỏi về hôn sự của Lâm Vương Thế tử.
Nói thật, ma ma cũng cảm thấy hơi hoảng sợ, bởi vì bệ hạ không quan tâm và không hay hỏi nên nương nương mới có thể nắm được nhiều quyền hành, hống hách tuỳ ý như vậy. Nhưng nếu bệ hạ trở nên nghiêm túc, quyền lực của thiên hạ này đều sẽ thuộc về hắn, đến lúc đó một Hoàng Thái hậu nho nhỏ thì có là gì chứ.
“Đúng là tên tiện chủng đó thay đổi rồi, ai gia nghĩ là bắt đầu từ ngày Tiêu thị kia được phong Hậu.” Mặt Thái hậu u ám, nghiến răng ken két, gật đầu thật mạnh: “Cung nữ ai gia phái đi thăm dò tiện chủng sao rồi?”
“Cung nữ đó vừa đến gần long sàng đã bị xử tử rồi, có thể thấy bệ hạ vẫn chán ghét nữ tử như trước.” Ma ma nói.
Trong Thái Thần điện có ám vệ do Hà Hỉ sắp xếp, bọn họ không dễ gì mới tìm được một cung nữ để thăm dò thái độ của bệ hạ đối với nữ tử, mượn danh nghĩa hầu hạ bệ hạ ngủ để vào nội điện.
“Nhưng trong cung lại có nhiều lời đồn rằng tiện chủng đối với Tiêu thị không giống người thường, hằng đêm ngủ chung, ai gia thật không yên lòng.” Thái hậu nắm chặt tay lạnh giọng nói, bà ta tuyệt đối không cho phép Tư Mã Qua có con nối dõi.
“Nương nương, chuyện này đơn giản thôi, mắt của mấy lão ma ma trong Ti Tẩm Cục là sắc bén nhất, chỉ cần nhìn một cái là biết được bệ hạ đã sủng hạnh Tân hậu hay chưa.” Ma ma nghĩ ra một cách.
“Ngày mai, lấy danh nghĩ của ai gia mời Tiêu thị đến Thượng Ninh cung.” Ánh mắt Thái hậu tăm tối: “Bà mẫu là ai gia cũng đến lúc phải gặp tân nhi tức rồi.”
“Lão nô sẽ đi sắp xếp ngay.” Ma ma cúi người đáp.
Ngày hôm sau, ma ma của Thượng Ninh cung quả nhiên đã đến Vị Ương cung triệu Hoàng hậu.
Lúc đó, Tiêu Du đang phấn khích lật xem quyển truyện kể về một tiểu thư khuê các và phu quân cõi âm, nghe thấy thì dứt khoát đáp: “Bổn cung bệnh rồi, sợ lây nhiễm cho Thái hậu, không đi.”
Nàng cũng đâu phải đồ ngốc, sao phải dâng mình vào miệng cọp, đúng vậy, Thái hậu chính là một con cọp cái độc ác!
---
Chương sau, sau khi biết mình chưa được bệ hạ sủng hạnh.
Tiêu Du: Khúc thút thít, ngài gạt A Du, ngài không thích A Du! A Du không để ý đến ngài nữa!
Tư Mã Qua (âm u khó đoán): Dám không để ý đến trẫm, nàng ngốc, muốn bị lột da đúng không? Muốn thấy trẫm truy thê sao, kiếp sau đi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
