Mấy vị Thượng cung cùng đi vào Vị Ương cung, thậm chí đáy mắt còn hiện lên ý cười khinh thường, nghe nói năm nay Tân hậu chưa đến mười sáu tuổi, một nha đầu chưa dứt sữa thì hiểu cái gì, dù có lấy vài quyển sổ giả lừa nàng, nàng cũng chẳng phát hiện ra.
“Chúng nô tỳ bái kiến…” Bọn họ cúi người hành lễ, hơi ngẩng đầu, câu Hoàng hậu nương nương như kẹt trong cổ họng không thoát ra nổi.
“…Bệ hạ, bệ hạ vạn tuế vạn vạn tuế!” Bộp một tiếng, tất cả Thượng cung đều quỳ xuống, âm cuối còn hơi run rẩy.
Sao người trước mặt lại là bệ hạ? Mới sáng sớm bệ hạ đã ở Vị Ương cung chứng tỏ tối qua hắn đã ở lại đây! Đúng vậy, đúng vậy, không có sự cho phép của bệ hạ, sao Tân hậu mới vào cung lại dám đối đầu trực tiếp với Thái hậu nương nương chứ.
Còn nữa, không lâu trước đó Chiêu nghi nương nương của Phi Hà điện đã bị bệ hạ biếm làm tiện tỳ.
Nghĩ đến đây, các Thượng cung cảm thấy có một luồng khí lạnh chạy dọc từ đầu đến chân mình, từng chút chảy vào trong tim. Bệ hạ đấu với Thái hậu, bọn họ phải lựa chọn thế nào đây.
“Có việc mau bẩm, sự kiên nhẫn của trẫm có hạn.” Giọng điệu của Tư Mã Qua không kiên nhẫn, cung vụ do các đại Thượng cung chia nhau quản lý, nếu chủ tử phía trên còn phải tốn công sức thì nuôi đám người này làm gì nữa, trực tiếp đuổi ra khỏi cung là được.
“Bắt đầu từ ngươi.” Hắn chỉ đại một người, là Đậu Thượng cung quản lý Ti Y Cục.
Cả người Đậu Thượng cung cứng đờ, quỳ rạp dưới đất thành thực bẩm báo những chuyện gần đây, từ đầu đến cuối không đến một khắc. Bây giờ bà ta làm gì dám che trên giấu dưới, chọc vào Thái hậu còn có thể giữ lại mạng sống, chọc vào bệ hạ chẳng khác nào chê gia tộc sống quá thoải mái.
Các Thượng cung khác cũng noi theo, không dám che giấu chuyện gì, cuối cùng cung kính quỳ lạy một cái với nội điện của Vị Ương cung rồi mới rụt đầu rụt cổ rời đi.
Tân hậu được sủng ái, đằng sau có bệ hạ chống lưng, bọn họ phải suy nghĩ lại về những chuyện này mới được.
Mặt trời lên cao, cuối cùng Tiêu Du cũng ngủ đủ, ôm chăn lăn trên giường một vòng, vừa mở mắt đã nhìn thấy váy được xếp ngay ngắn, lén cười.
Nàng vui vẻ thay chiếc váy xanh nhạt mới, chải chuốt trang điểm, sau khi dùng xong bữa sáng mới nhớ ra một chuyện: “Xuân Hoa, không phải hôm nay Thượng cung sẽ đến chỗ bổn cung sao?”
Nàng nhìn trái nhìn phải cũng không thấy ai cả.
Xuân Hoa cười hàm súc, ấm giọng nói: “Bẩm nương nương, bệ hạ đã giúp người giải quyết cung vụ rồi, các Thượng cung sẽ không dám đến làm phiền người nữa đâu.” Lần này có bệ hạ ra mặt, địa vị của nương nương trong cung sẽ càng vững chắc hơn.
“Bệ hạ thật tốt.” Tiêu Du cong khoé môi gật đầu, không biết rằng mình vừa tránh được một lần bị làm khó.
“Hơn nữa… lúc nãy bệ hạ hạ đã ban hôn lục cô nương và tam cô nương của Tần gia cho Lâm Vương Thế tử, năm ngày sau sẽ thành hôn.” Xuân Hoa do dự nói với vẻ mặt hơi kỳ lạ.
Lúc vẫn còn ở Tĩnh Quốc công phủ, nàng ấy lén nghe thấy các nô tỳ thảo luận rằng ngũ cô nương rất thân thiết với Lâm Vương Thế tử, nghe nói di nương của đại phòng còn khoe khoang với người ngoài.
Thế mà lần này người gả vào Lâm Vương phủ lại là lục cô nương, nhưng lục cô nương thì lại nhớ nhung vị trong cung…
Miệng nhỏ của Tiêu Du sắp vểnh lên tận trời rồi, bệ hạ sẽ không nạp lục tỷ tỷ làm phi, nàng không phải là Nga Hoàng cũng không phải là Nữ Anh, không cần chung một phu quân với tỷ muội!
“Bổn cung đi tìm bệ hạ.” Bây giờ nàng đang rất phấn khởi, nhấc vạt váy chạy về phía Thái Thần điện nhanh như một làn gió, vút một tiếng đã không thấy bóng dáng.
Trong Thái Thần điện, Tư Mã Qua và các vị trọng thần đang nghị sự.
Đầu thu trong triều có nhiều việc, biên ải lại hơi bất ổn, Đột Quyết rục rịch ngóc đầu dậy, và cả chuyện thu di nữa. Theo quy tắc, sau đại hôn của Đế Hậu sẽ nghỉ thượng triều năm ngay, nhưng có vài việc không thể bỏ mặc nên chỉ đành bàn bạc ở Thái Thần điện.
Lúc Tiêu Du chạy đến đương nhiên là bị chặn lại, bệ hạ và thần tử đang nghị sự, Hoàng hậu nương nương là nữ tử sao có thể xông vào.
Lúc bị cản lại, Tiêu Du thấy hơi mất mát, cảm xúc hưng phấn và kích động giao hoà với nhau nhưng không được thể hiện ra khiến nàng hơi khó chịu, chỉ có thể trừng đôi mắt to long lanh nước, nhìn nội giám một cách ai oán.
Tiểu nội giám đó là người do đại giám Hà Hỉ của Tư Lễ Giám dạy dỗ, giỏi nhất là hiểu lòng người, hắn ta hắng giọng đề nghị: “Ngày thu khô nóng, nếu nương nương quan tâm đến sức khoẻ của bệ hạ thì có thể mang canh đến một hai lần.”
Hắn ta nói xong thì nhìn trời nhìn đất, chỉ không nhìn Tiêu Du.
Hai tháng trước hậu cung của bệ hạ có hai tiểu phi tần mới vào, vì để gặp mặt bệ hạ mà mang canh bổ đến thẳng Thái Thần điện. Đây luôn là cách mà các cung phi thường dùng, mặc dù bệ hạ không bao giờ mắc mưu, thậm chí còn đày tiểu phi tần đó vào lãnh cung.
Tiểu phi tần đó còn là người trong gia tộc phò mã của Trưởng công chúa, chậc chậc chậc thế mà lại liên quan đến Hoàng hậu nương nương, hắn ta cũng có mặt ở tiệc Công chúa phủ hôm trước, nếu không phải có nương nương cầu xin, bệ hạ đã lột da bọn họ ngay tại chỗ rồi.
Bệ hạ đối xử khác biệt với nương nương là điều mà ai cũng thấy, nàng muốn gặp chắc hắn cũng sẽ không trách tội nàng đâu nhỉ.
Tiêu Du hiểu ý, gật đầu thật mạnh, đúng rồi, bệ hạ xử lý chính vụ chắc chắn là vừa mệt vừa đói vừa khát. Lúc trước ở Tô Châu, mẫu thân cũng thường hay mang canh bổ đến cho cha, còn nói canh bổ là do chính tay mình nấu.
Nhưng nàng biết mẫu thân nàng không động đến một ngón tay.
Nói là làm, Tiêu Du phấn khởi đi đến Ngự Thiện Phòng, nói là muốn nấu canh cho bệ hạ, còn không cho người khác nhúng tay vào. Đám người của Ngự Thiện Phòng nghe thấy thì hoảng sợ không thôi.
Bọn họ nhìn Hoàng hậu nương nương bận rộn lần mò, phá cho khi mặt mũi đầy tro thì mới chịu dừng tay. Sau đó nàng mới ngoan ngoan bưng chén canh bổ cho Ngự Phòng làm đi.
Sau khi nương nương đi rồi, người của Ngự Thiện Phòng không biết dùng tâm trạng gì để thử một ngụm canh có màu sắc kỳ lạ, trong phút chốc mặt mũi họ méo mó, ráng nhịn nuốt xuống.
Cuối cùng chỉ còn lại một suy nghĩ vui mừng, may mà nương nương cũng tự hiểu lấy mình, nếu không có lẽ cả Ngự Thiện Phòng sẽ phải chôn theo nàng mất.
“Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương mang canh bổ đến cho ngài.”
Trong Thái Thần điện, lúc các thần tử thuộc phe phái khác nhau đang tranh luận ồn ào đến đỏ mặt tía tai, một tiểu nội giám lặng lẽ bẩm báo bên tai Tư Mã Qua.
Tư Mã Qua nửa dựa lên long ỷ to lớn, sắc mặt thản nhiên, tư thế thoải mái nho nhã, nghe vậy thì nhấc mí mắt lên: “Bưng vào đây.”
Thật thú vị, nàng ngốc cũng biết lấy lòng rồi.
Nội giám đáp vâng, đang định ra nói với Hoàng hậu nương nương thì bệ hạ lại nhẹ nhàng bổ sung một câu: “Trẫm nói là để Hoàng hậu tự mình bưng vào.”
Vì vậy các thần tử đang tranh luận ầm ĩ không thôi nhanh chóng nhìn thấy một tiểu cô nương nhỏ bé bưng một chén canh vào. Nàng cong mắt mỉm cười, vui vẻ đi về phía Đế vương đang ngồi trên cao.
“Hoàng hậu nương nương!” Tĩnh Quốc công cũng có mặt, vừa nhìn thấy Tiêu Du thì hơi nhíu màu, người của hậu cung sao có thể bước chân vào nơi này.
“Bệ hạ, mau uống chút canh bổ đi, ngài xử lý chính vụ chắc chắn là mệt lắm rồi.” Tiêu Du nhẹ nhàng nhìn các thần tử phía dưới, đều là người trạc tuổi tổ phụ của nàng, nhưng trong lòng nàng, bệ hạ ung dung thong thả nửa nằm trên long ỷ mới là người mệt nhất.
Tư Mã Qua liếc chén canh bổ kia, gật đầu như thật, nhận lấy chén canh uống hết, sau đó lười biếng nói với thần tử phía dưới: “Thể lực của chư khanh thật tốt, trẫm thật không bằng.”
Thần tử phía dưới ngơ ngác: “…”
Sau một lúc im lặng kỳ lạ, bọn họ lại bắt đầu những tiếng tranh cãi, nước bọt bay tứ phía, tay chân và nắm đấm đều sử dụng. Còn về việc Hoàng hậu nương nương không thể vào nơi này, tất cả đều ăn ý không nhắc đến, dù sao so với chuyện đang bàn thì chuyện đó chẳng là gì.
“Bệ hạ, Đột Quyết là địch mạnh, biên ải tuyệt đối không thể lơ là!”
“Bệ hạ, đã sắp đến lúc thu hoạch vụ thu rồi, năm nay trời mưa tầm tã, dùng ngân khố để đắp đê mới là điều nên làm!”
“Bệ hạ!”
“Bệ hạ!”
Từng tiếng gọi vang dội giống như muốn lật cả nóc của Thái Thần điện, Tiêu Du trốn ra sau một chút, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh bệ hạ.
“Bệ hạ, bọn họ tranh qua tranh lại có phải là vì ngân khố không đủ không?” Nàng nhỏ giọng hỏi, nhớ đến chuyện mình đã trải qua kiếp trước, nửa tháng trước khi đại hôn, lũ lụt nhấn chìm ruộng đất, trăm ngàn bá tánh trở thành dân bị nạn, lúc Đại Tấn loạn lạc thì Đột Quyết tấn công vào, sau đó Phiên Vương mượn danh nghĩa chống lại kẻ địch để khởi nghĩa…
Tư Mã Qua nhướng mày, nàng ngốc này lại nói rất đúng trọng tâm, hắn vốn không muốn hỏi nhiều, nhưng lúc này lại lên tiếng hỏi: “Ngân khố có đủ dùng không?”
“Ngân khố vốn là đủ, nhưng hôn sự của Lâm Vương Thế tử mà qua, cộng thêm việc kiên cố biên ải và tu sửa đê thì sợ là không đủ.” Hộ lang thượng thư bẩm báo.
Việc hạ táng Tiên hoàng và đại hôn Đế Hậu đã tiêu tốn không ít, mà Thái hậu còn dự chi trước một lượng lớn ngân khố cho hôn sự của Lâm Vương Thế tử, con số đó còn nhiều hơn cả đại hôn của Đế Hậu.
“Bệ Hạ, A Du có tiền!” Tiêu Du vỗ ngực, nàng có rất nhiều vàng, chuyện có thể dùng vàng để giải quyết thì đều là chuyện nhỏ.
Đôi mắt đen láy của Tư Mã Qua nhìn chằm chằm về phía Thừa Ân công, cong môi cười lạnh: “Hôn sự của một Thân Vương Thế tử cần gì dùng đến quốc khố, nếu Thái hậu đã coi trọng như vậy, tất cả chi phí của hôn sự để Thượng Ninh cung phụ trách.”
“Nếu Thái hậu không hài lòng, đứng trước quốc sự, chư khanh sẽ không trách trẫm bất hiếu chứ?” Cuối cùng, hắn như cười như không hỏi.
Thừa Ân công tóc hoa râm là người đầu tiên quỳ dưới đất: “Bệ hạ quả là anh minh.”
Ông ta cúi đầu, nhận ra rằng Đế vương sẽ không còn để mặc Văn gia và Thái hậu kiểm soát nữa, cho dù ông ta là ngoại công ruột của hắn.
Bầu không khí đột nhiên trở nên kỳ lạ, ánh mắt Tư Mã Qua nhìn những bóng người phía dưới ngày càng lạnh, thậm chí đáy mắt còn hiện lên tơ máu, sự tàn bạo ngày càng mãnh liệt.
Mọi người trong điện đều không dám lên tiếng, sợ chọc vào hoạ sát thân.
Vào lúc này, Tiêu Du gạt y phục của bệ hạ ra, từ trên cao hôn mạnh xuống hõm cổ trắng mịn.
Một tiếng chụt vang vọng.
---
Triều thần: Bệ hạ, thần già cả hoa mắt, không nhìn thấy gì cả!
Tư Mã Qua: Lôi hết ra ngoài!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)