Vị Ương cung thay đổi rất nhiều so với hình ảnh trong trí nhớ của Tư Mã Qua.
Thậm chí mới mấy tháng trước vẫn còn lộng lẫy huy hoàng, vô cùng xa hoa, thế mà chỉ trong hai ba ngày, những vật trang trí hào nhoáng đã không còn, nhưng vẫn toát ra khí chất ưu nhã dễ chịu.
Trong nội điện to lớn rất vắng vẻ, chỉ có phượng sàng được rèm đỏ dệt kim vây quanh là sáng đèn, trên bậc thang đặt một đôi giày thêu nạm châu tinh xảo.
Tất cả cung nhân đều quỳ bên ngoài điện.
Tư Mã Qua đen mặt, ánh mắt đáng sợ, vô cảm xé từng mảnh rèm giường, hoa văn hình phượng màu vàng kim rách nát rơi xuống từ tay hắn. Chỉ trong tích tắc, ánh trăng liền mất đi sự che đậy, chiếu thẳng lên giường lớn chạm gỗ.
Tầm mắt của hắn hoàn toàn không còn ngăn trở, dừng lại trên ổ chăn đang run nhè nhẹ trên giường lớn, trông vừa nhỏ bé lại nhẹ hẫng.
Ánh mắt nam nhân dừng lại một chút, sau đó ngón tay thon dài không chút lưu tình vén một góc chăn lên, để lộ tiểu cô nương… co lại thành một khối khóc không thành tiếng.
Dáng vẻ đó đúng là vô cùng đáng thương.
Đầu mũi đỏ hồng, đuôi mắt đỏ hồng, gương mặt nhỏ trắng mịn đầy nước mắt như đang ngâm trong nước, thỉnh thoảng còn thút thít một tiếng. Tiêu Du khóc đến say sưa, đến quên mình, hoàn toàn không biết có một đại sát thần đang đứng trước đầu giường nàng.
Tư Mã Qua nhíu chặt mày, cả người toả ra sự hung tợn, cắn răng rít ra hai chữ: “Hôn trẫm.”
Giọng điệu bực bội của hắn khiến Tiêu Du đang không ngừng khóc thút thít trong mộng bỗng bừng tỉnh.
Tiêu Du mếu máo ngồi dậy, ngẩng đầu nhìn về phía mép giường, một bóng người thon dài đang đứng ở đó, nhìn nàng với vẻ mặt không có ý tốt.
Trong phút chốc, hồn phách nàng bị dọa bay mất tám phần, miệng nhỏ hơi hé ra, dáng vẻ không hoàn hồn nổi.
Sao bệ hạ lại ở đây? Hắn là người hay là quỷ vậy? Có phải hắn muốn qua đây để lột da A Du không?
“Hôn trẫm!” Nam nhân lại gầm nhẹ một tiếng, lạnh lẽo đến thấu xương.
Tiêu Du bị hắn rống, đồng tử mở to, từng giọt nước mắt to không kìm được mà ào ào rơi xuống, thậm chí có vài giọt còn chảy vào trong miệng nàng, nhưng nàng vẫn không nhúc nhích giống như động vật nhỏ bị mãnh thú nhìn chằm chằm, chỉ biết lẳng lặng chảy những giọt nước mắt tuyệt vọng.
Bệ hạ là người! Không phải muốn lột da nàng! Nước mắt Tiêu Du đột nhiên ngừng lại, chậm chạp bước từ trên giường xuống: “Ngài là bệ hạ?”
Nàng không yên tâm, cuối cùng vẫn hỏi một câu bằng giọng mềm mại.
“Ngoại trừ trẫm còn ai có thể vào Vị Ương cung?” Bỗng nhiên Tư Mã Qua u ám cất giọng chất vấn, híp mắt đánh giá nàng kỹ lưỡng. Ban ngày hắn mới gặp con riêng do Thái hậu và Lâm Vương vụng trộm sinh ra, khó tránh khỏi liên tưởng đến việc nếu Hoàng hậu của hắn yêu đương vụng trộm với nam nhân khác…
Sắc mặt của hắn lập tức thay đổi, nhếch đôi môi mỏng đầy mùi máu tanh, nếu nàng dám, hắn sẽ đánh gãy chân nàng, bẻ gãy cánh tay của nàng, dùng xích để khóa cổ nàng lại!
Cơ thể Tiêu Du hơi run lên, nàng chỉ mặc chiếc yếm mỏng manh, ban đêm vẫn thấy rất lạnh. Nàng nhanh chóng bổ nhào vào trong lòng bệ hạ, cọ mặt nói bằng giọng mơ hồ: “A Du lạnh, A Du rất sợ, bệ hạ… đến cung của A Du.”
“Hôn trẫm.” Sự kiên nhẫn của Tư Mã Qua sắp bị nàng bào mòn hết rồi, hắn duỗi tay ôm lấy lưng nàng, ép chặt nàng vào trong ngực.
Thì ra bệ hạ mơ thấy ác mộng, muốn nàng dỗ hắn ngủ. Lúc này Tiêu Du đã hiểu ra ý đồ khi hắn đến đây, cũng không dây dưa, vòng ôm lấy bờ vai của hắn dùng sức nhón mũi chân, cuối cùng chỉ hôn đến phía trên xương quai xanh của bệ hạ một chút.
Cánh môi ấm áp dán lên da thịt của mình, hầu kết Tư Mã Qua run lên, hai tay dùng sức nhấc bế nàng lên.
Tiêu Du thuận thế ôm mặt hắn, ngoan ngoãn hôn hắn, nhẹ nhàng hôn lên trán hắn, hôn lông mày hắn, hôn khóe mắt hắn, hôn sóng mũi hắn, cuối cùng hôn lên đôi môi đỏ thắm của hắn.
Thật kỳ lạ, dục vọng khát máu của Tư Mã Qua biến mất từng chút một, hắn rũ mí mắt, cảm thấy có lẽ là bởi vì nàng ngốc không hiểu gì cả, không hiểu giao hợp dơ bẩn giữa nam và nữ, cho nên nụ hôn của nàng rất đơn thuần, rất sạch sẽ.
Trên người nàng truyền đến hơi thở mang theo mùi hương ấm áp, hắn thoáng ngửi đã bắt đầu thấy buồn ngủ. Không giống cung nữ không biết sống chết vừa rồi, nàng ta chỉ mới bò đến long sàng hắn đã ngửi thấy mùi son phấn của nữ nhân khiến người ta buồn nôn, lúc nàng ta đụng vào góc áo của hắn, cơn tức thô bạo lập tức không nhịn được mà xông thẳng lên đầu hắn.
Tư Mã Qua đứng ở đó, hàng mày nhíu chặt từ từ giãn ra, ôm lấy eo nàng, thậm chí còn tự mình ra lệnh: “Hôn sang trái một chút, hôn lên trên một chút. Nàng ngốc, nhanh lên, đừng lề mề.”
Bệ hạ không bảo dừng, Tiêu Du chỉ có thể hôn tới hôn lui hết lần này đến lần khác, cuối cùng nàng cảm thấy cả gương mặt bệ hạ cũng trở nên quen thuộc. Nhưng bệ hạ vẫn ra lệnh cho nàng hôn, còn không cho nàng nghỉ ngơi.
Tiêu Du khẽ chun mũi, Hoàng hậu như nàng tốt biết bao, thế mà bệ hạ lại không muốn cùng nàng về thăm thân, hừ! Đến tối không phải vẫn cần nàng dỗ hắn ngủ đấy sao.
“Xuống một chút.” Giọng của Tư Mã Qua thoải mái và lười biếng.
Nhưng Tiêu Du mệt rồi, nãy giờ nàng vẫn luôn bị bệ hạ nhấc mũi chân lên không được chạm đất đấy. Vì để trả thù, nàng cắn mạnh vào môi của bệ hạ, nhưng cũng do sức lực đó mà lưỡi nàng đã luồn vào trong khuôn miệng khẽ hé của bệ hạ.
Bỗng chốc môi lưỡi giao hòa, đôi mắt Tư Mã Qua tối đi, lập tức bước lên đè nàng ngã xuống chiếc giường to rộng.
Một tay hắn nhéo cằm Tiêu Du, vào thẳng một mạch; còn một tay thuần thục đi xuống vén chiếc yếm mỏng như cánh ve của nàng, gập ngón tay dò vào trong.
Tiêu Du thoải mái đến muốn rên rỉ, nhưng lại bị bịt miệng không phát ra được tiếng, đôi mắt to cong lên, bệ hạ lại đang sủng hạnh A Du!
Cuối cùng Tiêu Du nằm trong lòng bệ hạ đỏ mặt nhắm mắt lại, sau đó, sau đó nàng ngủ mất rồi.
Nàng còn mơ thấy một giấc mộng, thấy bệ hạ ôm Tiêu Oánh đột nhiên thay đổi sắc mặt vào ban đêm, Tiêu Oánh sợ đến mặt đầy nước mắt bỏ chạy, chỉ có nàng ôm lấy bệ hạ dỗ dành, bệ hạ dịu dàng nhìn nàng, miệng nỉ non: “A Du, là tiểu tiên nữ của trẫm.”
Ngày hôm sau, Tư Mã Qua lười biếng thức dậy khó có khi không đánh thức tiểu cô nương đang ôm chăn đang ngủ say.
Hắn chậm rãi đi ra khỏi nội thất, cung tỳ và ma ma ở gian ngoài im lặng như ve sầu mùa đông.
“Hôm qua Hoàng hậu về thăm thân đã xảy ra chuyện gì?” Nàng ngốc sẽ không vô duyên vô cớ không ngừng khóc rống, chỉ có thể là do có người khác chọc nàng.
Tư Mã Qua hiển nhiên loại trừ bản thân mình ra, dù là có, “người khác” này cũng chắc chắn không bao gồm hắn.
Tuy giọng điệu của bệ hạ hờ hững, nhưng các cung nhân của Vị Ương cung cũng không dám khinh nhờn. Cổ ma ma lập tức cung kính quỳ xuống, kể rõ tất cả mọi chuyện trong buổi thăm thân hôm qua, từ phượng liễn đến Tĩnh Quốc công phủ, rồi đến từng hành động, lời nói của người trong Tĩnh Quốc công phủ, không chút sai sót.
Lúc đầu, sắc mặt của bệ hạ không có gì thay đổi, không nóng không lạnh, dường như đây đều những chuyện không quan trọng.
“Lục cô nương của Tĩnh Quốc công phủ muốn mượn lần thăm thân này để tiếp cận bệ hạ, thu hút sự chú ý của bệ hạ, đến khi phát hiện ra bệ hạ không về cùng nương nương, không chỉ nói những lời độc ác, tỏ vẻ khinh thường, mà còn rời khỏi giữa buổi tiệc, vô cùng bất kính. Nương nương nghe thấy thì vô cùng đau lòng, lập tức rơi nước mắt, ngồi lên kiệu liễn rời khỏi Tĩnh Quốc công phủ.”
Sắc mặt Cổ ma ma rất nghiêm túc, nói tới đây bà ấy cũng cảm thấy hơi thấp thỏm, dù sao hành động này của nương nương có thể xem là ghen tị, trong khi Đế vương có tam cung lục viện là chuyện rất bình thường.
“Nếu đã là tỷ muội.” Tư Mã Qua cười hơi quỷ dị, vì hắn nghĩ đến một chuyện thú vị, hôm qua Tư Mã Dự nói với hắn là phải nghe lời của Hoàng Thái hậu và Lâm Vương phi, đồng thời cưới cả ngũ cô nương của Tĩnh Quốc công phủ và tam cô nương của Tần gia.
Không bằng trẫm đổi một người khác cho hắn, không biết gương mặt kia của Thái hậu có còn đẹp nữa hay không.
“Truyền ý chỉ của trẫm, ban hôn lục nữ của Tĩnh Quốc công phủ và tam nữ của Tần gia cho Lâm Vương Thế tử, năm ngày sau thành hôn.” Hắn bình thản phất tay cho người đi truyền chỉ.
Con người Tư Mã Dự, bên ngoài càng tỏ ra tốt đẹp thì bên trong càng vô tình, thế thì ban lục cô nương cho hắn ta vậy.
Tiểu quan truyền chỉ theo hầu bên cạnh Đế vương nghe vậy cũng không kinh ngạc, ban hôn là ân điển, cũng là vinh quang đến từ bệ hạ.
Nhưng thời gian năm ngày thì gấp gáp quá… Nhưng nếu là trắc phi của Thế tử thì cũng không cần quá long trọng.
Vì vậy, hôn sự này cứ thế mà quyết định.
Cổ ma ma nghẹn họng nhìn trân trối, rõ ràng biết vị lục cô nương kia nhớ thương mình, bệ hạ lại ban nàng ta cho Lâm Vương Thế tử…
“Bệ hạ, các Thượng cung, Tư chưởng sự đang ở ngoài cung cầu kiến Hoàng hậu nương nương.” Xuân Hoa run rẩy bước lên bẩm báo, thoáng nhìn vào trong nội thất, nương nương vẫn chưa thức dậy.
“Hẳn là vì chuyện nương nương tiếp nhận cung vụ.” Cổ ma ma giải thích.
Một nàng ngốc làm sao có thể xử lý tốt cung vụ rối ren chứ, Tư Mã Qua nhíu mày, đôi mắt đen nhánh hơi lạnh.
“Để bọn họ vào.” Cuối cùng chuyện cung vụ vẫn phải do hắn xử lý thay nàng, bỏ đi, cũng chỉ mất một chút thời gian, dám lừa trên gạt dưới thì cứ đánh chết là được.
Ngoài cung, mấy vị đại Thượng cung được tuyên triệu đều tỏ vẻ không để tâm, đa số bọn họ đều là người do Thái hậu đề bạt, lần này tâm linh tương thông muốn cho Hoàng hậu một bài học.
Ai bảo nàng, lần nào cũng chọc giận Thái hậu chứ?
---
Tư Mã Qua: Người đâu, kéo ra ngoài đánh chết!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)