Liễu phu nhân thật lòng nghĩ cho chất nữ mình, bệ hạ đã sủng hạnh, cung quyền cũng nắm được trong tay, chuyện tiếp theo mà một Hoàng hậu phải làm đương nhiên là sớm ngày sinh con cho bệ hạ, tốt nhất là sinh ra một Hoàng tử.
Chỉ có như vậy, sau này A Du mới có thể kê cao gối ngủ.
“Nương nương, nhớ thường xuyên tìm thái y bắt mạch.” Ma ma trong cung ở ngay gian ngoài, bà ấy không tiện nói rõ, chỉ có thể nhắc nhở một câu, thầm nghĩ được bệ hạ sủng ái rồi thì việc sinh Hoàng tử cũng là chuyện sớm muộn.
Tiêu Du đồng ý, Liễu phu nhân ở lại một lúc rồi rời đi.
Sau khi bà ấy đi, Cổ ma ma lập tức canh đúng thời cơ đi vào, nói là có việc bẩm báo với Hoàng hậu nương nương. Lúc nãy khi phu nhân của Tĩnh Quốc công Thế tử ở đây, bà ấy đã tìm hiểu sơ lược tình cảnh trước đây của nương nương trong Tĩnh Quốc công phủ từ hai nô tỳ Xuân Hoa và Thu Thực.
Vì vậy, sự bất mãn của bà ấy đối với Tĩnh Quốc công phủ lại càng tăng thêm.
“Ma ma mời nói.” Tiêu Du luôn rất khách sáo với Cổ ma ma tương đối lớn tuổi, cũng rất nghe lời bà ấy nói.
Nhìn vào đôi mắt hạnh trắng đen rõ ràng của nương nương, đáy mắt Cổ ma ma hiện lên chút đau lòng, bà ấy hành lễ trước: “Nương nương, đừng trách lão nô nhiều lời, sau này người vẫn nên giữ khoảng cách với người của Tĩnh Quốc công phủ nhiều hơn, đặc biệt là mấy vị cô nương chưa xuất giá.”
Tiêu Du gật đầu, vốn dĩ nàng và mấy vị đường tỷ biểu tỷ cũng rất xa cách: “A Du… Bổn cung biết.”
Xuân Hoa lại căng thẳng, việc Cổ ma ma phát hiện người của Tĩnh Quốc công phủ đối xử lạnh nhạt với tiểu thư thì chẳng có gì lạ, nhưng cố tình chỉ rõ cô nương trong phủ thì có vẻ có thâm ý khác.
“Ma ma, cô nương trong phủ có gì không ổn sao? Sẽ gây bất lợi cho nương nương sao?” Xuân Hoa nhíu mày sốt ruột hỏi.
Tiêu Du cũng tò mò nhìn chằm chằm Cổ ma ma.
Chẳng lẽ có người muốn hại bổn cung?
“Hôm nay vị lục cô nương kia ăn diện lộng lẫy, tính tình ngạo mạn, bất kính với nương nương, có lẽ lúc ở trong phủ đã có hiềm khích với nương nương. Trong ngày nương nương về thăm thân, nàng ta tốn công chưng diện như vậy hẳn là cố ý muốn khiến bệ hạ chú ý.” Cổ ma ma biết tính tình nương nương đơn thuần, dứt khoát bốc một liều thuốc mạnh: “Nương nương, nàng ta muốn vào cung làm phi tần của bệ hạ, thậm chí là giành vị trí của người!”
Một câu nói gây nên cơn sóng, đình viện nho nhỏ bỗng yên tĩnh hẳn.
Lúc đầu Tiêu Du không rõ ý của Cổ ma ma, nhưng lúc sau khi nghe thấy Tiêu Oánh muốn vào cung làm phi, đôi mắt nàng trừng to, đột nhiên đứng bật dậy: “Sao nàng ta có thể như vậy?! Bệ hạ là phu quân của A Du mà!”
Nàng tức đến gương mặt phồng lên, hai tay nắm chặt không buông, thở dốc hổn hển.
Lúc đọc truyện, truyện mà nàng không chấp nhận được nhất là Nga Hoàng Nữ Anh, cả thiên hạ ghét nhất là thư sinh nghèo mơ tưởng hạnh phúc của người khác!
Nàng biết bệ hạ đã có rất nhiều phi tần, nhưng đó là chuyện trước khi Tiêu thị A Du nàng vào cung. Bây giờ nàng là chính cung Hoàng hậu, là nương tử duy nhất của bệ hạ, vừa xinh đẹp lại vừa đáng yêu, có nàng rồi sao bệ hạ có thể lập nữ tử khác làm phi nữa?!
Mà lục tỷ tỷ muốn cướp phu quân của A Du chứng tỏ nàng ta vốn không xem A Du là tỷ muội, nàng ta thật không biết xấu hổ, nàng ta thật đáng ghét!
Phổi của Tiêu Du cũng sắp nổ rồi, bây giờ nàng còn tức giận hơn so với lúc cữu mẫu dẫn biểu tỷ đến cướp ngựa gỗ của nàng, nàng muốn xông vào viện tử của Tiêu Oánh, hét to với nàng ta rằng không được nhớ thương bệ hạ.
Nhưng nghĩ đến việc bệ hạ không muốn cùng nàng về thăm thân, nếu như hắn nhìn trúng Tiêu Oánh, nàng vốn không làm được gì cả, cũng không cách nào ngăn cản.
Sự tức giận của Tiêu Du phai đi, nàng bĩu môi lặng lẽ rơi nước mắt.
Cổ ma ma và mấy người Xuân Hoa nhìn thấy thì giật mình hoảng sợ, nương nương biết được suy tính của Tiêu Oánh mà đã đau lòng như vậy, đúng là không thể ở lại Tĩnh Quốc công phủ này.
“Bổn cung muốn khởi giá hồi cung.” Tiêu Du nức nở phân phó, các cung nhân lập tức chuẩn bị.
Sau khi Tiêu Du ngồi lên kiệu liễn, lần về thăm thân ngắn ngủi này lặng lẽ kết thúc như thế.
Đoàn người của Hoàng hậu đi vào cửa cung, nhưng không đi về phía Thái Thần điện mà đến Vị Ương cung cách Thái Thần điện không xa, đây là quy củ xưa nay của Đại Tấn.
Trong Vị Ương cung, đồ vật thuộc về Tiêu Du đã được thu dọn ổn thỏa, hôm nay nàng bị đả kích nên tâm trạng suy sụp, uể oải rúc trên giường ôm ngựa gỗ của mình, lúc chạng vạng dùng bữa tối cũng chỉ ăn qua loa vài miếng rồi rửa mặt đi ngủ.
Nàng không để Xuân Hoa bọn họ trong tẩm thất, rèm giường thêu tinh xảo màu đỏ che kín giường, nàng rúc lại thành một khối nhỏ bắt đầu nằm mơ, trong mộng bệ hạ ôm lấy Tiêu Oánh, không chỉ thay y phục cho nàng ta mà còn cài trâm cho nàng ta, hai người nhìn nhau cười rất vui vẻ.
Còn nàng thê thảm đến truyện cũng không được đọc, chỉ cần mở miệng thì sẽ có cung nhân đến lột da nàng.
Hu hu hu, Tiêu Du trong mộng khóc đến hai mắt sưng thành quả đào, đôi chân nhỏ nhắn đạp lung tung đụng vào cột giường, cơn đau đớn kịch liệt đột ngột ập đến, trong phút chốc nàng… khóc như một vòi nước mở van.
Có thể nói là vô cùng ấm ức.
Còn ở bên Thái Thần điện, Tư Mã Qua biết hôm nay Hoàng hậu đến Tĩnh Quốc công phủ thăm thân, mất gần nửa ngày xử lý chính vụ, lúc này có người bẩm báo Lâm Vương Thế tử cầu kiến.
Biết Tư Mã Dự đến cầu kiến, có thể dễ dàng nhận ra sắc mặt của hắn u ám hẳn, ra lệnh cho hắn ta đến Trân Cầm Viên.
Hắn và Tư Mã Dự đều biết rõ khúc mắc giữa Lâm Vương và Thái hậu, đương nhiên cũng bao gồm thân phận thật sự của Tư Mã Dự. Hài tử do Thái hậu và Lâm Vương yêu đương vụng trộm sinh ra bị Tiên hoàng đưa cho Lâm Vương phi không có con làm nhi tử, “mẫu từ tử hiếu” nhiều năm qua, có lẽ đến Thái hậu cũng tưởng rằng Tư Mã Dự không biết chuyện.
Người của Tư Mã gia đều là kẻ điên, đương nhiên Tư Mã Dự cũng không ngoại lệ. Hắn ta rõ ràng biết được sự thật nhưng lại cứ giả vờ đứng ngoài cuộc, mỗi ngày đều hiếu thảo kính cẩn nghe lời Lâm Vương phi, là hiếu tử nổi tiếng trong Đại Tấn. Còn với mẫu thân ruột là Hoàng Thái hậu thì cũng nói gì nghe đó, làm đúng dáng vẻ của một thần tử tốt.
Nhưng Tư Mã Qua biết Lâm Vương phi không hề đối xử tốt với Tư Mã Dự, thậm chí có thể nói là ngược đãi. Nghĩ cũng biết, trơ mắt nhìn nhi tử của phu quân mình và Hoàng tẩu sinh ra lượn lờ trước mặt mình, lại chiếm mất danh nghĩa Thế tử. Thử hỏi có nữ nhân nào có thể không tức, không hận, không oán!
Lâm Vương phi đương nhiên không làm được, nhưng bà ta thích danh tiếng, ít nhất sẽ không để trên người Tư Mã Dự xuất hiện vết thương.
Tư Mã Qua sống vô tình vô vị, chỉ luôn tò mò với hành vi của Tư Mã Dự, lại ngẫu nhiên có sự đồng cảm kỳ lạ với hắn ta, nên thái độ đối với hắn ta cũng nhẹ nhàng hơn so với người thường, mức độ chịu đựng cũng rất cao.
Nếu là Tư Mã Qua của trước kia, có khi sẽ lười biếng không để trong lòng, có lẽ sẽ hỏi lại lần nữa vì sao Tư Mã Dự lại nghe lời Lâm Vương phi như vậy. Nhưng sau khi bị nàng ngốc chất vấn hôm qua, lúc này trong lòng hắn đột nhiên sinh ra cảm giác phẫn nộ, ánh mắt nhìn Tư Mã Dự lạnh đến cực điểm.
“Tư Mã Dự, trở về nói với Lâm Vương phi, chỉ cần trẫm còn sống, Tịch Chiêu nghi mãi mãi chỉ là một nô tỳ trong cung. Nếu bà ta dám nghịch thánh ý, trẫm cũng có thể hạ chỉ biếm bà ta làm nô làm tì trong cung!”
Quyền uy của Đế vương không cho phép bất kỳ kẻ nào nghi ngờ.
Nghe vậy, Tư Mã Dự hơi kinh ngạc, Tư Mã Qua trước mắt không còn là Tư Mã Qua buồn chán, ánh mắt trống rỗng trước đây nữa.
“Thần tuân chỉ.” Hắn ta rũ mi mắt xuống, không nói đỡ cho Lâm Vương phi cũng không đau lòng khi biểu tỷ của mình bị biếm thành nô tỳ.
“Thái hậu muốn tuyển phi cho ngươi?” Bỗng nhiên Tư Mã Qua lạnh giọng lên tiếng hỏi.
Tư Mã Dự bình thản đáp lại: “Đúng vậy, Thái hậu nhìn trúng ngũ cô nương của Tĩnh Quốc công phủ.” Hắn ta dừng một chút rồi nói tiếp: “Còn mẫu phi nhìn trúng tam muội muội của Tần gia.”
Tư Mã Qua cười nhạo, Thái hậu đang sợ sau khi nàng ngốc làm Hoàng hậu, Tĩnh Quốc công phủ sẽ đứng về phía hắn đây mà.
“Vậy thần đệ của trẫm vừa ý danh nữ tử nào?” Hắn hờ hững hỏi.
Nghe vậy, Tư Mã Dự cười nhạt, chắp tay: “Cưới phi thôi mà, đương nhiên không dám chối từ. Nếu ngũ cô nương của Tĩnh Quốc công phủ và tam muội muội của Tần gia đều vào Lâm Vương phủ, chắc hẳn Thái hậu và mẫu phi đều sẽ rất hài lòng.”
“Người lớn ban, không dám từ.” Nam tử mặc y sam trắng mỉm cười ấm áp, nhưng không ấm đến trong lòng.
Tư Mã Qua trở về Thái Thần điện với vẻ hung tợn, nhìn quanh không thấy bóng dáng của nàng ngốc, chỉ cho là nàng đi thăm thân chưa về, cau mày một cách u ám.
Các cung nhân ăn ý gục đầu xuống, nín thở im lặng.
Tư Mã Qua đến tiền điện vẽ tranh.
Nhưng đến tận lúc chạng vạng, khi không còn chút ánh nắng nào nữa, Tư Mã Qua trở về hậu điện vẫn chưa thấy nàng ngốc trở về, sắc mặt hắn càng tối tăm hơn.
“Bệ hạ, dựa theo quy củ trong cung, hôm nay Hoàng hậu nương nương phải dọn đến Vị Ương cung.” Mắt thấy quanh thân bệ hạ toả ra sự hung tợn, cung nhân lập tức bẩm báo tình hình.
Tư Mã Qua nhíu mày, Hoàng hậu đúng là phải ở Vị Ương cung, hắn đen mặt không nói gì.
“Bệ hạ, hay là ngài triệu nương nương đến Thái Thần điện thị tẩm.” Tiểu nội giám bên cạnh là người do Hà Hỉ bồi dưỡng, to gan đề nghị.
Tư Lễ Giám dựa vào sự tín nhiệm của bệ hạ, nên bọn họ luôn hy vọng bệ hạ mau chóng có con cháu nối dõi hơn ai khác.
Tư Mã Qua quét một ánh mắt lành lạnh qua, nội giám lập tức quỳ rạp xuống đất. Chỉ mới nửa ngày không gặp, buổi tối đã triệu nàng ngốc kia thị tẩm, tuyệt đối không thể làm chuyện này.
Vì vậy, buổi tối Đế Hậu đều ăn ý nghỉ ngơi ở cung điện của mình.
Nhưng tối hôm nay Thái Thần điện không hề yên tĩnh, Tư Mã Qua đỏ ngầu hai mắt dùng một chân đá một tiểu cung nữ đã chết trong điện.
Tiểu cung nữ ỷ vào nhan sắc xinh đẹp, lén bò lên long sàng.
Đế vương mặc tẩm y màu đen, mang theo mùi máu tanh và khí lạnh trong đêm khuya bí mật đi vào Vị Ương cung như chỗ không người.
Phía sau, cung nhân quỳ trên đất sợ hãi không thôi.
---
Tiêu Du: Khóc như một vòi nước mở van…
Ngẩng đầu nhìn thấy bệ hạ tâm thần đã giết người.
Tiêu Du: Khóc như thác nước!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
