Hôm sau là ngày Hoàng hậu về thăm thân, Tiêu Du bĩu môi rầu rĩ ngồi lên kiệu liễn rời khỏi Hoàng cung.
Tuy trên người nàng vẫn là phượng bào màu đỏ quý giá và sang trọng do bệ chọn cho nàng, trên đầu cũng là phát quan bệ hạ cài cho nàng, nhưng nàng thật sự không vui vẻ nổi. Nàng chắc chắn là Hoàng hậu không có mặt mũi nhất, về thăm người thân mà không có phu quân đi cùng.
Bệ hạ đã từ chối nàng, thế mà Tiêu Du lại không dám thể hiện gì trước mặt hắn, chỉ có thể tự mình giận dỗi. Mỗi ngày nàng đều dỗ bệ hạ đi ngủ, lại giúp bệ hạ lấy lại cung quyền, Hoàng hậu như nàng xứng chức và tử tế đến thế rồi còn gì.
Kết quả bệ hạ lại không nhớ ân tình của nàng, không thích nàng, công khai lạnh nhạt và cười nhạo nàng, còn để nàng một mình về Tĩnh Quốc công phủ.
Lúc kiệu liễn đi được nửa đường, Tiêu Du tủi thân chảy vài giọt nước mắt, sợ người của công phủ nhìn ra manh mối, nàng lại mau nhanh dùng khăn lau đi, trôi mất một ít phấn trên mặt.
Dùng khăn che lại đôi mắt, nàng hít mũi lại muốn khóc, mơ màng nhắm hai mắt lại.
Bên kia.
Việc Hoàng hậu về thăm thân là chuyện lớn đối với Tĩnh Quốc công phủ, trời còn chưa sáng, trên dưới công phủ đã bắt đầu rục rịch, nữ tử thì trang điểm chải chuốt, nam tử thì chuẩn bị việc nghênh đón.
Giờ thìn phu thê ân ái, trong nắng sớm mai, kiệu liễn của Hoàng hậu xuất phát từ trong cung, đoàn người Tĩnh Quốc công phủ đứng trước cửa phủ đón, long trọng đến mức con đường nơi Tĩnh Quốc công phủ ở phải dùng màn che kín lại.
Tiêu Như của đại phòng không cần người khác nhắc nhở, tự biết ăn mặc chỉnh tề đứng phía sau Liễu phu nhân, rũ mi cúi đầu im lặng không nói gì, không biết trong lòng đang suy nghĩ chuyện gì.
Tiêu Oánh của nhị phòng đứng cách nàng ta một chỗ, nhìn dáng vẻ đoan trang lễ phép của nàng ta, Tiêu Oánh nhếch miệng cười nhạo một tiếng. Trước kia nàng ta cùng Tiêu Oánh cô lập Tiêu Du, bây giờ Tiêu Du đã trở thành Hoàng hậu, nàng ta lại tỏ vẻ như không liên quan đến chuyện đó, làm người đứng ngoài cuộc.
Lần này trong số những tiểu bối, nàng ta tới sớm nhất, có lẽ là muốn nịnh bợ người ta đây mà, thật là dối trá.
Còn không bằng biểu tỷ Quách Vân Thường luôn tự cho mình thanh cao kia, vẫn xem thường Tiêu Du như trước kia, viện cớ mình là người mang họ khác, trốn trong viện tử không ra đón.
Cứ nghĩ đến người này im lặng không tiếng động lui tới với Lâm Vương Thế tử, Tiêu Oánh suýt nữa đã cắn trúng chiếc răng bạc, đúng là chó cắn người thì không kêu mà.
Địa vị của Tiêu Oánh ở trong phủ không cao, nhưng bởi vì là đích nữ nhị phòng nên cũng có chút tính khí, bây giờ thấy ai cũng gả tốt hơn mình, trong lòng nàng ta sao có thể dễ chịu.
Trong thời gian này nàng ta đã khiêu khích Tiêu Như vài lần, đáng giận là lần nào cũng để nàng ta tránh được, ngược lại Tiêu Oánh còn bị mẫu thân mắng mấy lần, tổ mẫu còn phạt nàng ta quỳ trong từ đường một ngày.
Nghĩ đến đây, hôm nay không biết tại sao nàng ta mặc bộ váy quý giá và đẹp nhất của mình, đeo trang sức tinh xảo lên người. Lúc đứng ở trước gương, mấy nô tỳ đều kinh ngạc bởi nhan sắc của nàng ta, nàng ta nhìn mình trong gương, trong mắt nổi lên dã tâm.
Hai ngày trước nàng ta vô tình nghe thấy Tiêu Như nói chuyện phiếm với nô tỳ của mình rằng mẫu thân ruột của đương kim Thánh thượng là Thần Quý phi được sủng ái trong hậu cung, mà nghe nói vào ngày cùng Thái hậu về thăm thân, Tiên hoàng vừa nhìn đã nhắm trúng vẻ đẹp vô song của Thần Quý phi…
Nếu như Thần Quý phi sống lâu hơn, người ngồi trong Thượng Ninh cung hưởng thụ vinh hoa phú quý hôm nay sẽ không phải là Thái hậu.
Tỷ muội cùng chung một phu quân, mà người tới sau lại sinh ra Hoàng Thái tử, càng thêm vinh quang. Tiêu Oánh tự nhốt mình trong phòng, từ từ nảy sinh một suy nghĩ, cuối cùng cũng không nhịn được mà lộ ra dấu vết trong ngày hôm nay.
So với Tiêu Du, nàng ta càng xuất sắc, càng được công phủ coi trọng. Nếu có cơ hội được nhìn trúng, không ai lại từ chối cả. Huống chi tính tình của bệ hạ bây giờ dường như đã tốt hơn rất nhiều, thanh danh trong bá tánh cũng dần thoát khỏi chữ bạo quân…
Một tiếng chuông vang phá vỡ ảo tưởng của Tiêu Oánh, nàng ta lập tức làm ra dáng vẻ thò đầu mong chờ, trong mắt hiện lên luồng sáng chói loá.
Xe liễn trong cung sắp đến rồi, bệ hạ đang ở trên đó!
Tiêu Như ở bên cạnh cúi đầu dùng khóe mắt khẽ liếc ra sau, đôi môi đỏ hơi cong lên. Nếu đã thích gây chuyện với nàng ta như vậy, vậy thì đến hậu cung của phế đế chịu chết đi.
Kiếp trước bên cạnh Thái hậu có Tịch Chiêu nghi đắc lực, sau khi phế đế chết, nàng ta dựa vào quan hệ của mình và Lâm Vương Thế tử, trở mình biến thành Tần Chiêu nghi của bệ hạ.
Có một ngày trong hậu cung nói chuyện phiếm, mấy cung phi bọn họ nói đến những chuyện bí mật trong cung. Tần Chiêu nghi cao ngạo không biết có phải vì để chứng tỏ sự trong sạch của mình hay không, cong ngón tay nói rằng phế đế chưa bao giờ lâm hạnh bất kỳ nữ tử nào trong cung.
Nàng ta còn nói phế đế cực kỳ chán ghét nữ tử đến gần, không ít cung phi bởi vì không cam lòng cô đơn nên mới bị hắn biếm vào lãnh cung, thậm chí là xử tử.
Tuy thái độ của phế đế đối với Tiêu Du khác hoàn toàn với lời Tần Chiêu nghi nói, nhưng dù sao Tiêu Du cũng là chính cung Hoàng hậu. Tiêu Như quy sự khác thường của phế đế đối với Tiêu Du thành sự kính trọng của nam tử đối với chính thê của mình.
Nhưng Tiêu Oánh thì chưa chắc, chẳng qua là một phi tần nho nhỏ, đã định sẵn là cả đời cơ cực!
Nhìn Tiêu Oánh thành công bị mình khiêu khích ra dã tâm, Tiêu Như cảm thấy thật thoải mái, kiếp này cuối cùng cũng có một việc hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của nàng ta, cũng khiến nàng ta càng tự tin rằng trời cao cho nàng thêm một lần cơ hội chứng tỏ vận may của nàng ta vẫn còn tốt, nàng ta sẽ đi trên con đường trải đầy hoa!
Kiệu liễn dừng lại, tiểu hoàng môn trong cung cung kính hô: “Hoàng hậu nương nương giá lâm.”
“Hoàng hậu vạn an, thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.” Mọi người vừa nghe thấy, sắc mặt hơi thay đổi, quỳ xuống đất hành lễ, chỉ có một mình Hoàng hậu về thăm thân thôi.
Đôi mắt Tiêu Du đã không còn đỏ nữa, nàng từ từ bước xuống trong sự dìu đỡ của cung nhân, nâng tay: “Đứng dậy đi.”
Giọng nói nghe có vẻ hơi uể oải ỉu xìu, lại càng thể hiện hình ảnh một Hoàng hậu không được sủng ái.
Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt của vài người lập tức phai nhạt, ánh mắt không quan tâm lắm, chỉ có Liễu đại phu nhân đi đầu là hiện lên tia lo lắng trong mắt.
Tất cả những chuyện này đều được Cổ ma ma theo hầu bên cạnh Tiêu Du nhìn thấy rõ ràng, thầm lắc đầu.
“Tổ phụ tổ mẫu mạnh khỏe.” Mặc dù Tiêu Du đã là Hoàng hậu nhưng vẫn cung kính lễ phép với Tĩnh Quốc công và Tĩnh Quốc công phu nhân như cũ.
Sắc mặt của lão phu nhân tốt hơn chút, dặn dò nàng hai câu rồi híp mắt dùng trà. Tĩnh Quốc công nhớ đến chuyện hôm qua, nghĩ rằng bệ hạ vì vậy mà lạnh nhạt với tôn nữ của mình nên ấm giọng nói với nàng rằng ngoài cung còn có Tĩnh Quốc công phủ, nếu trong cung có chuyện gì không vừa ý cũng không cần nghĩ nhiều.
Tiêu Du ngoan ngoãn gật đầu, mặt phượng hoàng giữa trán rực rỡ lung linh, leng keng kêu vang.
Xem ra bọn họ đều tin chắc rằng nàng không được bệ hạ sủng ái, cuối cùng vẫn bị nhận ra, tiểu cô nương tủi thân cúi đầu không nói một lời.
Thái độ này của Tân hậu khiến những người ôm ý nghĩ muốn kết giao nhíu mày, cuối cùng chỉ nói vài lời chúc mừng khô khan, sau đó thì mắt nhìn mũi mũi nhìn tim không nói gì nữa.
Khung cảnh bỗng chốc trở nên lạnh nhạt hẳn, Cổ ma ma nhìn thấy mà không ngừng lắc đầu, đại thế gia đã tồn tại nhiều năm thế mà lại có thái độ như vậy với chuyến về thăm thân của Hoàng hậu nương nương, sau khi hồi cung bà ấy nhất định phải bẩm báo việc này cho bệ hạ biết.
Cổ ma ma biết bí mật trước đây, cũng biết rõ bệ hạ căm hận Thần Thái Quý phi và Tiên hoàng. Tiên hoàng nhìn trúng Thần Thái Quý phi trong lần về thăm thân nên mới có một loạt những hành động điên cuồng phía sau.
Vì vậy, bệ hạ mang khúc mắc nặng nề trong lòng làm sao có thể cùng nương nương về Tĩnh Quốc công phủ thăm thân được, có thể cho phép nương nương trở về đã là đại ơn lắm rồi, thế mà những người này lại đối xử với nương nương như vậy.
Phải biết rằng hiện tại nương nương là quân, bọn họ là thần!
Sau đó, Tiêu Du cùng đám người thân này ăn một bữa trong bầu không khí lúng túng, từ đầu đến cuối cũng chỉ nhìn nhau chứ không nói gì. Vốn dĩ từ nhỏ Tiêu Du đã lớn lên ở Tô Châu, thời gian ở chung với những người này không nhiều lắm, đương nhiên cũng không có gì để nói.
Bệ hạ không có ở đây, Tân hậu thì bị thất sủng, bọn họ có khen ngợi nịnh hót cũng không có tác dụng, nên dứt khoát tự mình dùng bữa.
Tiêu Oánh là người đầu tiên nói rằng cơ thể không khoẻ muốn rời khỏi đây, thái độ vô cùng khinh mạn, chỉ hơi cúi người hành lễ, cũng không màng sắc mặt của tổ mẫu khó coi mà vội cất bước rời đi.
Nhưng cũng đúng thôi, hy vọng bao nhiêu thì thất vọng bấy nhiêu, nàng ta tốn công trang điểm chưng diện, kết quả bệ hạ vốn không giá lâm, Tiêu Oánh nhất thời bất ngờ, trên mặt không kiềm chế được nữa, mất cả chừng mực.
Tiêu Du uống từng ngụm canh nhỏ do đại bá mẫu tự tay nấu cho nàng, nhìn thấy nàng ta rời đi cũng không tức giận, giơ tay nói mình cũng hơi mệt, muốn về viện tử mình ở trước đó để nghỉ ngơi.
Nghe thấy nàng muốn rời đi, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Tĩnh Quốc công không dùng bữa cùng các nữ quyến, còn lão phu nhân thì rũ mí mắt xuống không quan tâm.
Vì vậy cũng không có người mở miệng nói chuyện.
Cổ ma ma càng tức giận hơn, nhưng trên mặt vẫn mỉm cười, chỉ là trong mắt như kết một lớp băng lạnh.
Ở trong cung nhiều năm như vậy, có chuyện gì mà bà ấy chưa từng thấy qua chứ, lúc nãy nữ tử xấu xí kia trang điểm nổi bật, mặc trang phục lộng lẫy đến sắp sánh bằng nương nương trong cung nhưng lại bất kính với nương nương, mặt mày không che giấu nổi sự thất vọng, Cổ ma ma vừa nhìn đã biết nàng ta muốn làm gì.
Tiêu Du trở về viện tử của mình, thấy bên trong vẫn bài trí như trước, tâm trạng mất mát mới tốt hơn chút, chờ đến khi đại bá mẫu qua đây, nàng mỉm cười mời bà ấy ngồi.
“Mấy người trong phủ hôm nay đúng là không có quy củ gì cả.” Liễu phu nhân vừa ngồi xuống đã lên tiếng xin lỗi: “Xin nương nương đừng để bụng.”
Không ngờ một câu nói đơn giản như vậy lại khiến Tiêu Du vui vẻ trở lại: “Đại bá mẫu, đây là y phục do bệ hạ thay cho A Du, A Du cũng cảm thấy rất đẹp, đẹp gấp trăm lần so với váy của lục tỷ tỷ.”
Do bệ hạ đích thân thay sao? Tròng mắt của Liễu phu nhân hơi mở to, cẩn thận đánh giá chất nữ của mình, tuy chỉ mới hai ngày không gặp, nhưng có thể thấy chất nữ rạng rỡ hơn vài phần, tựa như, tựa như đóa hoa đang trong mùa nở rộ rực rỡ nhất.
Bệ hạ không cùng về thăm thân cũng không thể chứng tỏ Hoàng hậu ở trong cung không được sủng ái, nụ cười của bà ấy tươi hơn, ấm giọng nói với Tiêu Du về hai nữ tử ở lại trong viện tử trước đó: “Dựa theo lời nương nương phân phó, đại bá mẫu đã đưa bọn họ đến chỗ cữu phụ của nương nương rồi.”
Nói đến chuyện này, ánh mắt của đại bá mẫu hơi co lại, Tiêu Du cong khóe môi, tâm trạng đã tốt hơn hẳn: “Cữu mẫu đây là tự làm tự chịu!”
Nói đến đây, sự xa lạ bởi vì thay đổi thân phận đã hơi phai nhạt đi, Liễu thị nhìn thoáng qua cung nữ và ma ma, kéo nàng vào nội thất.
“A Du, bệ hạ có lâm hạnh con không?”
“Đương nhiên là có, đêm đại hôn và cả đêm hôm trước nữa.” Nói đến chuyện này, Tiêu Du hơi thẹn thùng cúi đầu, sau đó lại dường như muốn khoe mà kéo cổ áo cung trang xuống, để lộ vết đỏ mập mờ.
“Đại bá mẫu, bệ hạ còn phải có A Du dỗ mới có thể ngủ nữa đó.” Khóe miệng nàng cong lên, đôi mắt sáng lấp lánh.
Liễu phu nhân hơi mất tự nhiên ho một tiếng, vỗ vào tay nàng, chỉnh lại cổ váy cho nàng, trách một câu: “Nương nương, nghe đại bá mẫu nói, sau này không được nói những chuyện này với người ngoài.”
Sủng hạnh thì tốt rồi, bà ấy cũng không cần lo lắng cho chất nữ đơn thuần này nữa.
“Đại bá mẫu, A Du còn lấy lại được cung quyền nữa đấy.” Tiêu Du lại đắc ý hừ một tiếng.
---
A Du là một nàng ngốc đáng yêu, là một bảo bối đáng yêu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

