“Sau khi trẫm đi, Thái Thần điện đã xảy ra chuyện gì?” Nghị sự vừa xong, Tư Mã Qua lập tức triệu vài cung nhân hỏi với giọng điệu thong thả, không nghe ra tâm trạng tốt hay xấu.
Cung nhân khom người cúi đầu cẩn thận đáp: “Sau khi bệ hạ đi, nương nương của các cung đến bái kiến Hoàng hậu nương nương, sau đó Hoàng hậu nương nương phái người thu hồi cung quyền của Tịch Chiêu nghi.”
Chẳng lẽ bệ hạ muốn chống lưng cho Tịch Chiêu nghi? Hoàng hậu nương nương làm vậy có thể nói là nhanh mạnh chuẩn, cũng không bị ấm ức gì.
Cung nhân trả lời xong, thấy bệ hạ im lặng không nói, trong lòng run lên, bổ sung thêm một câu: “Cung quyền của Tịch Chiêu nghi là được Thái hậu nương nương ban thưởng, sau khi bị Hoàng hậu lấy đi dường như lòng rất bất an.”
Tư Mã Qua im lặng một lúc, nhíu mày với vẻ nghi hoặc: “Tịch Chiêu nghi là ai?”
Hắn không nhớ trong hậu cung còn có một Chiêu nghi, suy nghĩ mãi trong đầu cũng không nhớ nổi người đó là ai.
Cung nhân nuốt nước miếng, không biết nên nói gì, thì ra đến Tịch Chiêu nghi là ai bệ hạ cũng không có ấn tượng sao?
Cuối cùng vẫn là một nội giám lên tiếng giải thích: “Bệ hạ, Tịch Chiêu nghi xuất thân từ Tần gia, lúc ngài còn là Thái tử, nàng ta đã vào Đông Cung được phong là Thái tử Lương đệ.”
Tần gia cũng là thế gia đứng đầu đương triều, mà điều đặc biệt là Lâm Vương Vương phi là cô mẫu ruột của vị Tịch Chiêu nghi này. Nói cách khác, Lâm Vương Thế tử là biểu huynh của vị Tần Lương đệ này.
“Thì ra là nàng ta, Tần Lương đệ.” Tư Mã Qua nghe xong lời của nội giám, sắc mặt bỗng chốc trở nên u ám, hắn còn nhớ lúc vừa vào Đông Cung, nữ nhân này đã bỏ thuốc muốn bò lên giường của hắn.
Nếu không phải lúc đó Hoàng hậu liều mạng ngăn cản, nữ nhân này cũng thức thời không dám xuất hiện trước mặt hắn nữa, hắn đã sớm xử tử nàng ta rồi!
“Nàng ta mà cũng xứng nắm cung quyền sao?” Giọng điệu u ám mang theo sự hung tợn, các cung nhân sợ đến cúi đầu quỳ rạp dưới đất.
Nội giám trả lời trước đó run rẩy giải thích nghi hoặc cho bệ hạ: “Lúc trước khi bệ hạ ở Đông Cung, Tần Lương đệ có địa vị cao nhất nên nắm quyền lớn nhất trong các vị nương nương, dần dần bắt đầu quản lý một vài việc vặt không quan trọng trong cung. Sau khi ngài đăng cơ, Thái hậu đã hạ ý chỉ, phong nàng ta làm Chiêu nghi, địa vị trong hậu cung vẫn là cao nhất nên sự vụ hậu cung cũng giao cho nàng ta xử lý.”
“Truyền chỉ, tước bỏ thân phận của Tịch Chiêu nghi và đưa đến Thượng Ninh cung. Nếu Thái hậu đã coi trọng nàng ta như vậy, trẫm sẽ để nàng ta hầu hạ Thái hậu!” Tư Mã Qua nhướng mày, mỉm cười hạ chỉ.
Đôi mắt đen nhánh của hắn sâu không thấy đáy, cong đôi môi mỏng toả ra hơi lạnh thấu xương, tiện tay chỉ vào một cung nhân.
Lúc Tiêu Du nhảy nhót đi vào thì đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng này, đang định mở miệng nói chuyện, ánh mắt âm u của hắn dời về phía nàng.
“Trước khi trẫm đi đã nói là nàng không được đọc truyện nữa, nàng ngốc, nàng cũng dùng câu bằng mặt không bằng lòng với trẫm phải không. Nàng nói xem, trẫm nên xử lý nàng thế nào đây?” Tư Mã Qua cắn răng rít ra một câu, ngoài cười nhưng trong không cười nhìn nàng chằm chằm.
Ở trước mặt các vị đại thần chê hắn không bằng một thợ săn nhỏ, tốt lắm!
Nụ cười ngọt ngào từ từ cứng lại trên mặt Tiêu Du, nàng cảm thấy sống lưng mình hơi lạnh, chậm chạp đi qua.
“Trẫm mới vừa biếm Tịch Chiêu nghi làm nô tỳ hầu hạ Thái hậu.” Nam nhân nhướng mày như đang đánh giá xem với thân hình nhỏ bé của nàng ta thì đến Thái hậu cung có thể chịu tra tấn được mấy canh giờ.
Lòng lộp bộp một tiếng, Tiêu Du lén liếc nhìn cung nhân đang cụp mi rũ mắt, chân mềm nhũn quỳ xuống, gục gương mặt nhỏ xuống, trông vô cùng đáng thương.
“Bệ hạ, A Du không dám nữa, ngài đừng bắt A Du phải hầu hạ Thái hậu.” Nàng khóc không ra nước mắt, không hiểu việc mình đọc truyện tiêu khiển đã cản trở gì bệ hạ.
Thái hậu bỏ thuốc nàng, nếu nàng đến Thượng Ninh cung thì đến mạng nhỏ cũng không còn.
Tư Mã Qua ở phía trên không hề dao động, chậm rãi nhấp một ngụm trà, sau đó bỗng nhiên đứng dậy, bước xuống dưới, từng bước đều như đang bước trên tim của Tiêu Du. Khóe mắt nàng thoáng nhìn thấy bệ hạ đi tới, đôi tay thuận thế ôm lấy cẳng chân của nam nhân.
“Bệ hạ, sau này A Du sẽ giúp ngài chia sẻ cung vụ, ngài đừng đưa A Du cho Thái hậu.” Tiêu Du ngẩng đầu trông mong nhìn hắn với vẻ mặt khẩn cầu.
Ma ma trong cung nói rằng sau ngày thăm thân, nàng sẽ phải chính thức dọn đến Vị Ương cung theo quy củ trong cung, đến lúc đó cho dù nàng có hát theo truyện, cách xa như vậy bệ hạ cũng sẽ không nghe thấy.
“Tại sao?” Tư Mã Qua từ trên cao nhìn xuống, dùng một tay nâng cằm nàng lên, cười như không cười hỏi.
Tiêu Du hít một hơi, chậm rãi bò dậy theo chân hắn, muốn nói lại thôi. Còn có thể tại sao nữa? Thái hậu không phải là người tốt, kiếp trước chính Thái hậu đã dẫn người đến giết chết nàng và bệ hạ.
“Bệ hạ, A Du nói cho ngài biết, Thái hậu là người xấu.” Tiểu cô nương dùng sức nhón mũi chân dán sát vào hắn, thần bí thấp giọng nói.
Giọng nói mềm mại, hơi thở ấm áp phả vào hầu kết của Tư Mã Qua, ánh mắt hắn nghiêm nghị, trong đầu hiện lên hình ảnh Tần Lương đệ quyến rũ hắn mấy năm trước, bàn tay to xách gáy nàng qua một bên.
Biểu cảm có thể nói là vô cùng ghét bỏ.
Tiêu Du mở to hai mắt, cảm thấy như sấm sét giữa trời quang, thì ra bệ hạ chán ghét nàng như vậy!
Nhưng mà, nhưng mà tối hôm qua hắn còn mới sủng hạnh nàng mà… Vậy ngày mai hắn có cùng nàng về thăm thân không? Vốn Tiêu Du còn tràn đầy tự tin nhưng giờ đây bắt đầu có một phần, không, hai phần không chắc chắn.
“Bệ hạ, ngài biết đó, Thái hậu đã bỏ thuốc tuyệt tử cho A Du uống.” Nàng thấp giọng nói một cách nghi hoặc.
“A Du là nương tử của bệ hạ, uống thuốc tuyệt tử vào rồi thì sẽ không thể sinh tiểu bảo bảo cho bệ hạ, Thái hậu cũng đang hại bệ hạ. Bệ hạ, tại sao ngài không bảo vệ A Du mà ngược lại còn đứng về phía Thái hậu có ý đồ xấu chứ? Thái hậu đang hại bệ hạ đó.”
Tiêu Du thật sự không hiểu suy nghĩ của bệ hạ, mặc dù mẫu thân của nàng Cố thị và tổ mẫu bất hòa, thậm chí ầm ĩ đến rất khó coi, nhưng có một điểm mà hai người không bao giờ tranh chấp, đó là nối dõi cho cha nàng.
Thực ra nàng cũng không rõ tại sao nữ tử lại xem trọng con cháu đến vậy, chẳng lẽ nữ tử sinh ra chỉ để sinh hài tử thôi sao? Nhưng dần dần nàng phát hiện ra, tác dụng của con cháu đối với nữ tử được quyết định bởi nam tử, sinh hài tử sẽ được phu quân kính trọng, đặc biệt là sinh nhi tử.
Có thể thấy, sinh con cháu là chuyện quan trọng nhất đối với nam tử.
Nếu hãm hại con cháu của hắn hoặc không sinh được, những nam tử đó sẽ thất vọng, đi tìm một nữ tử khác.
Bệ hạ, hắn không để bụng sao?
Nhưng cho dù không đề cập đến vấn đề con cháu, kiếp trước Thái hậu muốn giết bệ hạ, kiếp này cũng có ác ý, thế mà tại sao bệ hạ vẫn luôn không hành động?
Trong đầu nhỏ của Tiêu Du đầy nghi hoặc, nhịn không được bĩu môi thì thầm.
Giọng nàng tuy nhỏ nhưng Tư Mã Qua nghe thấy rất rõ ràng, sau đó hắn cười với vẻ mặt khó lường.
“Nàng ngốc, thực ra trẫm cảm thấy có đôi lúc nàng không hề ngốc chút nào, ngược lại thì nàng còn hiểu chuyện hơn những người tự xưng là cao quý thông minh kia nhiều.” Tư Mã Qua cúi đầu nỉ non bên tai nàng, rũ mắt mày trông dịu dàng hơn hẳn.
Đây là đang khen mình sao, Tiêu Du bỗng chốc không còn sợ hãi nữa, thẹn thùng mím khoé môi.
“Bệ hạ, A Du vốn không phải là nàng ngốc. Vì vậy, tại sao ngài lại luôn, cứ mãi để mặc Thái hậu hại ngài chứ.” Tuy sức lực của nàng không lớn, nhưng nếu có người muốn hại nàng thì nàng sẽ liều mạng để phản kích lại.
Bệ hạ là Quân chủ của Đại Tấn, là Thiên tử giàu có dư dả, được muôn vàn con dân ủng hộ, chẳng cần phải sợ một Thái hậu.
“Thực ra A Du còn muốn cảm tạ bệ hạ, bởi vì sau khi ngài sắc phong A Du làm Hoàng hậu, A Du đã có thể không sợ tổ phụ tổ mẫu, cha và mẫu thân nữa.” Nàng ngẩng đầu, đôi mắt như thủy tinh trong suốt lấp lánh, có thể dễ dàng nhìn thấy tất cả cảm xúc trong đó.
Tư Mã Qua im lặng một lúc, sau đó vươn tay ôm nàng vào lòng, rất lâu sau, lâu đến mức bụng Tiêu Du kêu réo, hắn mới khẽ hé môi.
“Trẫm không sợ bọn họ, cũng không phải để mặc bọn họ.” Thứ trẫm muốn nhìn thấy là bọn họ hủy diệt non sông, Vương triều này. Thời điểm cần thiết, trẫm còn giúp bọn họ một tay nữa.
Bởi vì là quái thai được sinh ra trong hoàn cảnh bạo lực, quyền thế, mẫu thân hắn không lúc nào không muốn giết chết hắn, phụ thân của hắn là kẻ điên được sinh ra bởi dục vọng của bản thân.
Vì sao phải duy trì huyết mạch bẩn thỉu như thế? Hắn chẳng qua chỉ là một quái vật thích tàn sát, bạo quân và minh quân không có tác dụng với hắn.
“Bệ hạ, chúng ta dùng bữa tối thôi.” Tiêu Du căn bản không nghe lọt tai lời Tư Mã Qua nói, lắp bắp mở miệng, nàng đói bụng rồi, đây là chuyện lớn.
Nam nhân vô cảm liếc nàng, phất tay ra lệnh cho cung nhân dọn đồ ăn lên.
Ha, trong lòng nàng ngốc chỉ có ba hoạt động ăn, ngủ, đọc truyện, thật chẳng biết làm sao lớn lên được.
Tiêu Du lập tức cười hớn hở ngồi cạnh bàn ăn, đồng thời cảm thấy mừng thầm vì bệ hạ đã quên mất câu nói muốn xử lý nàng vừa rồi, nàng gắp bên trái rồi múc bên phải, ăn đến vô cùng thỏa mãn.
“Không đi.” Môi mỏng Tư Mã Qua hé mở, dứt khoát từ chối nàng.
Đôi mắt Tiêu Du trở nên ảm đạm nhưng vẫn chưa bỏ cuộc, trong miệng lẩm bẩm: “Bệ hạ, hôm nay A Du đã giúp ngài lấy lại cung quyền đó.” Tịch Chiêu nghi cùng phe với Thái hậu, nàng đã tước đi uy phong của Thái hậu đó!
“Còn ồn ào nữa, nàng cũng không được đi.” Tư Mã Qua cười lạnh, thong thả đứng dậy rời đi.
Trẫm cùng nàng về thăm người thân, nàng ngốc này ngại mạng nàng quá dài rồi sao!
---
Tiêu Du: …A Du ở bên bệ hạ hai đêm, còn không thể xem là một tiểu sủng hậu sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)