Sắc mặt Tịch Chiêu nghi cứng đờ, đứng sững sờ tại chỗ, một câu nhẹ bẫng của Tân hậu đã muốn cướp đi cung vụ trong tay nàng ta. Nàng có biết mình đang nói gì không?
Các phi tần khác cũng lặng lẽ đi chậm lại, chờ xem kịch vui. Tân hậu là chủ nhân của hậu cung, danh chính ngôn thuận quản lý cung vụ, nhưng phía sau Tịch Chiêu nghi lại có Thái hậu nương nương chống lưng. Giữa hai người này, rốt cuộc cung vụ sẽ rơi vào tay ai đây, thật đáng mong chờ.
“Hoàng hậu nương nương, Thái hậu nương nương đích thân hạ chỉ để thần thiếp quản lý sự vụ hậu cung, người xem có cần thương lượng với Thái hậu về việc này không.” Tịch Chiêu nghi cắn răng nhắc đến Hoàng Thái hậu của Thượng Ninh cung, nàng ta tuyệt đối không thể để mất đi quyền quản lý cung vụ, nếu không nàng ta có gì khác các nữ nhân còn lại trong cung chứ.
Bệ hạ không chịu lâm hạnh nàng ta, nếu trong tay nàng ta không có quyền, nàng ta sẽ nhanh chóng lụi tàn trong thâm cung này.
“Nhưng bổn cung là Hoàng hậu, là chủ nhân của hậu cung, sự vụ trong cung vốn là của bổn cung. Vì sao phải thương lượng với Thái hậu?” Tiêu Du trừng mắt nhìn nàng ta, nàng mới không bị lừa bởi cái cớ Hoàng Thái hậu, bà ta cũng đâu phải mẫu thân ruột của bệ hạ, còn muốn hạ độc nàng.
Mọi người yên lặng, lời Tân hậu nói không sai, nhưng nói ra rõ ràng như vậy thì chẳng khác nào đang vả vào mặt Thái hậu nương nương. Chậc chậc, xem ra trong cung lại sắp có một trận tranh đấu rồi.
Tịch Chiêu nghi bỗng không biết trả lời thế nào, cho dù nàng ta có là người đứng đầu Cửu Tần đi nữa thì cũng chỉ là một thiếp thất nho nhỏ trước mặt Hoàng hậu, có nhà nào lại giao quyền quản lý cho một thiếp thất đâu? Chuyện này mà truyền ra ngoài, sẽ chẳng ai nói Hoàng hậu sai cả.
“Được rồi, Cổ ma ma, mau đến cung của Tịch Chiêu nghi đem sổ sách và chìa khóa về đây. Ngày mai chờ bổn cung thăm thân trở về sẽ yết kiến các chưởng sự ở Tuyên Thượng cung.” Trước khi Tiêu Du vào cung, đại bá mẫu đã tự mình dạy dỗ nàng hai ngày, nói với nàng rằng quyền hành hậu cung nhất định phải nằm trong tay Hoàng hậu nàng, dù có thế nào cũng không thể nhượng bộ.
Đại bá mẫu đối xử tốt với nàng, Tiêu Du cũng ngoan ngoãn nghe lời bà ấy, vì vậy nàng nhất định phải nắm được cung quyền.
Cổ ma ma là tâm phúc của Tư Mã Qua, lại là ma ma quản sự của Thái Thần điện nên không hề để một Chiêu nghi không được sủng ái vào mắt. Sau khi cung kính đáp một tiếng, bà ta trực tiếp dẫn vài cung nhân ngẩng đầu ưỡn ngực đi về phía cung của Tịch Chiêu nghi, không hề nhìn nàng ta đang thay đổi sắc mặt.
“Khoan đã!” Móng tay của Tịch Chiêu nghi đâm vào lòng bàn tay, không cam lòng mất đi cung quyền, vội vàng lên tiếng ngăn bọn họ lại, nhưng Cổ ma ma không hề dừng bước, sắc mặt của các cung nhân cũng không hề thay đổi.
Cơ thể nàng ta loạng choạng, hung dữ nhìn Tiêu Du.
“Tịch Chiêu nghi, ngươi không cần tức giận, quyền quản lý hậu cung vốn dĩ thuộc về bổn cung. Bổn cung biết là do Thái hậu hạ chỉ nên ngươi mới quản lý hậu cung, có thể thấy Thái hậu rất tin tưởng và yêu thích ngươi. Thực ra ngươi có thể xin Thái hậu để ngươi tiếp quản cung vụ của Thượng Ninh cung. Chắc là Thái hậu sẽ không từ chối đâu nhỉ?”
Tiêu Du tốt bụng đưa ra lời khuyên, lại ra lệnh cho cung nữ bưng điểm tâm và nước trà mà nàng cho là ngon nhất lên. Thực ra trong lòng nàng vẫn thấy hơi ngại, với lại trông Tịch Chiêu nghi cũng rất đáng thương.
“Tịch Chiêu nghi đã nắm cung quyền hơn một tháng, cũng dốc rất nhiều sức lực. Bổn cung, bổn cung ban thêm cho ngươi một ít vàng.” Bởi vì thời gian gấp gáp, của hồi môn của nàng chuẩn bị hơi qua loa, bởi vì áy náy nên Tĩnh Quốc công phủ đã cho nàng thêm chút vàng để dưới đáy rương, lúc này Tiêu Du lấy ra để thưởng cho người khác. Vàng thôi mà, ít đi một chút cũng chẳng sao.
Vừa khuyến khích vừa cưỡng chế, mấy tiểu phi tần lặng lẽ lẩm nhẩm mấy chữ này, cảm thấy Tân hậu chắc chắn cũng là một quý nữ thế gia rất có thủ đoạn, đánh một gậy rồi cho một quả táo ngọt, không thể xem thường!
Tịch Chiêu nghi nhìn vàng mà cười lạnh, chỉ một chút vàng đã muốn cướp đi cung quyền của nàng ta, Tân hậu tính toán hay thật, do nàng ta đã xen thường nàng rồi.
Giành mất cung quyền thì sao chứ? Có thể thuyết phục quần chúng hay không lại là một chuyện khác.
Ma ma trong Thái Thần điện tự mình đi qua, nói là ý chỉ của Hoàng hậu, cung nhân trong cung của Tịch Chiêu nghi làm sao dám ngăn cản. Chỉ trong nửa canh giờ, toàn bộ kim ấn, sổ sách, chìa khóa đều đã cầm về.
Tịch Chiêu nghi nhìn chằm chằm, suýt nữa đã bẻ gãy móng tay của mình.
“Ma ma, một lát sửa sang lại sổ sách một chút, cái nào sai hay hư thì lựa hết ra, cũng để dễ ghi chép lại.” Đầu nhỏ của Tiêu Du rất thông minh, nàng vốn không biết phải xử lý cung vụ thế nào.
Nếu đã như vậy thì để người của bệ hạ giúp nàng là được, chờ lúc Thái hậu hỏi tội bệ hạ nhất định sẽ không trách tội nàng đâu!
Các phi tần lại nhìn nhau rồi lần lượt cáo lui, thủ đoạn của Tân hậu thật cay độc, sau này hành xử trong cung phải cẩn thận hơn. Lưu Mỹ nhân có quan hệ tốt với Tịch Chiêu nghi thấy sắc mặt nàng ta trắng bệch, kéo ống tay áo nàng ta, lắc đầu ra hiệu.
Cung quyền trở về tay Hoàng hậu là chuyện ván đã đóng thuyền, hai ngày này chắc chắn không thể gây chuyện, nếu không lỡ như quy tội cho Tịch Chiêu nghi thì sao, không nghe Tân hậu nói muốn tìm lỗi sao?
Tịch Chiêu nghi sao lại không hiểu mình đã không còn cách nào nữa, cuối cùng đành híp mắt nhìn thoáng qua Tân hậu, chậm chạp lui xuống.
Thời gian còn dài, hươu chết trong tay ai còn chưa biết.
Một đám cung phi ồn ào rời đi, Thái Thần điện bỗng chốc yên tĩnh lại. Sống lưng thẳng tắp cứng ngắc của Tiêu Du lập tức thả lỏng, nhìn Xuân Hoa như đang cầu khen ngợi, thế nào? Tiêu thị A Du ta có lợi hại không!
Xuân Hoa che miệng cười, tiểu thư dù đã gả cho người khác nhưng vẫn không thay đổi được tính nết như tiểu hài tử: “Chỉ sợ Tịch Chiêu nghi không chịu bỏ qua, đi tìm Thái hậu ngáng chân nương nương.”
Xuân Hoa nhìn thấy thì mí mắt giật giật, thói quen thích giấu đồ dưới gối của tiểu thư vẫn chưa sửa được, chỉ hy vọng bệ hạ đừng phát hiện ra.
Vì thế các vị đại thần đang nghị sự ở tiền điện lại lần nữa nghe thấy giọng nói du dương của Hoàng hậu nương nương. Ôi, hôm nay không đội nón xanh nữa, là tiểu thư của đại quan gia nghèo túng bị kế mẫu hãm hại, sau đó gặp được một thợ săn trẻ tuổi tuấn tú mê người, từ đó hai người sống bên nhau hạnh phúc mỹ mãn.
“Thợ săn này thật tốt, Xuân Hoa, sau này ngươi thành thân nhất định phải tìm một phu quân giống Tạ thợ săn.” Cũng không trách được người ở tiền điện nghe thấy Tiêu Du đọc truyện, vì nàng thích ở trong đình của tiểu hoa viên đối diện phòng nghị sự, giọng nói lại thanh thúy,.
Vì vậy người trong phòng nghị sự có thể nghe thấy đại khái câu chuyện.
“Nếu bệ hạ cũng giống Tạ thợ săn thì tốt rồi.” Âm thanh thanh thúy tràn ngập khát khao.
Ồ, câu này truyền đến, toàn bộ người trong phòng nghị sự đều ăn ý ngậm miệng lại, hôm nay Tĩnh Quốc công cũng có mặt, lập tức nhanh chóng quỳ xuống đất tạ tội: “Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương nhỏ tuổi đơn thuần, không hề có ý xấu.”
Tư Mã Qua thong thả ném ánh mắt cảnh cáo qua, lành lạnh nói: “Tĩnh Quốc công cho rằng tôn nữ của mình nhỏ tuổi đơn thuần? Trẫm thì không nghĩ như vậy.”
Một nàng ngốc, khó trách nhiều năm như vậy Tĩnh Quốc công ngươi cũng không phát hiện ra, ha.
Nghe vậy, trong lòng Tĩnh Quốc công trầm xuống, yên lặng suy nghĩ thâm ý trong lời nói của bệ hạ.
Thần tử phía dưới cũng không tiện mở miệng nói chuyện, nếu nói Hoàng hậu ghen tị thì thực ra cũng chỉ là ngầm oán giận một câu, nhưng lại bị bệ hạ nghe thấy thôi. Nhưng nói bệ hạ không bằng một thợ săn nho nhỏ, chuyện này thật sự… Không ít người ngẩng đầu lén nhìn sắc mặt của bệ hạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)