Bởi vì lời đe dọa của Tư Mã Qua, từ lúc đó cho đến khi sắp đi ngủ, Tiêu Du cũng không để ý đến hắn nữa. Nàng hơi tức giận vì bệ hạ cười nhạo nàng không phải tiên nữ, Liên Dịch nói với nàng rằng giữa người với người là phải có qua có lại, cần tương tác giữa hai bên.
Cũng may long sàng rất lớn, dù có bảy tám Tiêu Du ngủ cũng dư dả, nàng cuộn chăn lăn vào đến trong cùng mới dừng lại. Nàng đưa lưng về phía bệ hạ, co lại thành một khối nhỏ, đầu tiên là nhắm mắt lại ngủ, nhưng ban ngày nàng ham ngủ quá nên ban đêm không buồn ngủ, nhắm mắt một lúc lâu cũng không không ngủ được.
Nàng quay đầu lén nhìn, trong tay bệ hạ cầm một quyển sách, hờ hững lật xem, không hề để ý đến phía bên long sàng ánh sáng tối tăm. Vì thế nàng thò một tay xuống phía dưới gối đầu, lấy một con ngựa gỗ nhỏ ra.
Hình dáng của ngựa gỗ rất đơn sơ, trông có vẻ đã rất nhiều năm, nhưng bên ngoài lại rất bóng loáng, dường như được chủ nhân vuốt ve rất nhiều lần.
Tiêu Du nhìn ngựa gỗ, thở ra một tiếng như đang an ủi tinh thần, sau đó bắt đầu tự mình chơi đùa, chơi một lúc rồi để lại xuống dưới. Sau đó nàng lại móc một viên châu tròn từ dưới gối đầu ra, xoay một lúc thì nàng buồn ngủ, ôm chăn khép mắt lại.
Tiêu Du mơ thấy một giấc mộng, trong mộng nàng là tiểu tiên nữ mặc tiên y ngũ sắc, mỗi ngày đều bay tới bay lui trên trời, pháp lực nàng cao thâm, chỉ cần phất tay thì muôn thú đều phải cúi đầu, muôn hoa đều nở rộ vì nàng. Nàng ở trên một hòn đảo nhỏ tràn ngập tiên khí, hoa quả tươi sớm mai bất tận tuỳ nàng sử dụng.
Đột nhiên trời đất kịch liệt đung đưa, Tiêu Du bỗng run lên mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trong lòng của bệ hạ.
Hai tay của bệ hạ ghìm chặt lấy cánh tay của nàng, đương nhiên nàng không ngốc, nàng biết mình đang ngủ say thì bị bệ hạ lay tỉnh: “Bệ hạ, A Du buồn ngủ.” Giọng điệu của nàng hơi ai oán.
Nhưng khi nàng khẽ ngẩng đầu chạm vào đôi mắt tràn ngập tơ máu của nam nhân, nàng hít hết hơi này đến hơi khác.
Lúc này bệ hạ có vẻ rất nguy hiểm, ánh mắt đang nhìn chằm chằm nàng toát ra sự hung tợn.
“Ôm trẫm giống như tối hôm qua.” Tư Mã Qua lạnh lùng nhìn chằm chằm gương mặt nhỏ trắng của nữ tử, mở miệng ra lệnh.
Ký ức tối hôm qua xuất hiện trong đầu Tiêu Du, nàng giơ cánh tay thon gầy hơn nhiều so với tay của nam tử lên, sau đó vòng ôm lấy phía sau nam nhân, nhẹ nhàng vỗ: “Bệ hạ đừng sợ ác mộng, A Du là tiên nữ, sẽ bảo vệ bệ hạ.”
Dù là trong tình huống này, Tiêu Du vẫn không quên chuyện mình là tiên nữ.
Bởi vì tư thế Tiêu Du ôm hắn, Tư Mã Qua không thể tránh mà chôn đầu vào xương quai xanh của nữ tử, thậm chí… còn tiếp tục đi xuống.
Một mùi thơm thoang thoảng len lỏi vào chóp mũi hắn, màu sắc của đồng tử nam nhân dần trở nên đen nhánh, khiến gương mặt hắn càng trắng hơn, đôi môi mỏng càng đỏ hơn.
Mặt hắn nhích xuống để hít lấy mùi hương này, hô hấp nóng rực của hắn phả lên nơi được lớp vải lụa bọc kín kẽ, môi mỏng khẽ nhúc nhích ma sát vào nơi nhọn nào đó.
Gần như là trong nháy mắt, giữa môi Tiêu Du bật ra một tiếng thở nhẹ, nàng vặn vẹo eo nhỏ, cẳng chân mảnh khảnh vô tình dán sát vào nam nhân.
“Bệ hạ, người ngài nóng quá, có phải ngài bị bệnh hay không?” Xúc cảm nóng rát khiến nàng hét lên, nửa người trên nhanh chóng lui ra sau, nhìn nam nhân bằng ánh mắt lo lắng.
Sắc mặt của Tư Mã Qua chợt trở nên khó coi, túm tiểu cô nương trở về: “Hôn trẫm giống như tối hôm qua.”
Giọng hắn khàn khàn, có cảm giác nguy hiểm lạ thường.
Tim Tiêu Du đập rất nhanh, không biết vì sao thấy hơi sợ hãi. Nàng làm theo lời bệ hạ nói, chu đôi môi hồng qua hôn lên mặt hắn, rồi lại hôn lên đuôi mắt hắn, giống như đang hôn một tiểu bảo bảo.
Cuối cùng, nàng giãy giụa hai cái, thấp giọng hừ: “Bệ hạ, A Du hôn rồi, ngài sẽ nhanh chóng chìm vào giấc ngủ thôi.”
Trong rèm tối tăm, bóng đêm sâu thẳm, Tiêu Du buồn ngủ thật rồi, và còn muốn tiếp tục giấc mộng làm tiểu tiên nữ của mình.
Tư Mã Qua cúi đầu nhìn chằm chằm nàng, tơ máu đỏ đã bớt đi nhiều, nhưng sắc đen thì càng dày đặc.
Ánh mắt hắn nhìn Tiêu Du khiến nàng bất giác muốn né tránh, tầm mắt trôi dạt, cuối cùng nàng giả vờ nhắm mắt lại như mình đã ngủ rồi.
Một lát sau, lúc nàng muốn nhích vào phía trong một chút, bỗng trên người chợt buông lỏng, nơi nào đó khẽ nảy lên, áo lót lụa bị một bàn tay đẩy ra.
Tiêu Du cắn môi, không dám phát ra tiếng, sau đó đã bị bao phủ trong đệm chăn dày dặn… Mùi long diên hương tràn ngập khoang mũi nàng.
Sáng sớm hôm sau, Tiêu Du bị một bàn tay lay tỉnh, nàng hơi trừng mắt, cố gắng hết sức nhìn bệ hạ đang tỏ vẻ thản nhiên, giọng nói mềm mại: “Bệ hạ, A Du còn muốn ngủ.”
Tư Mã Qua giống như không nghe thấy, kéo áo lót lỏng lẻo xuống, tự tay thay cho nàng một chiếc màu hồng cánh sen, phía trên thêu đoá hoa mai đang nở rộ, vừa đúng che đi vài vết tím đỏ.
Tiêu Du cảm nhận được ngón tay mát mẻ ngao du trên da thịt không gì che chắn của mình, lúc này mới xấu hổ đỏ mặt. Đêm qua bệ hạ lại viên phòng với A Du, nàng rất thoải mái rất thích.
Lần này bệ hạ không lấy y bào của nam tử từ rương hòm nữa, mà là cung trang mềm mại màu xanh nhạt, Tiêu Du nhếch miệng cười vui vẻ.
Lại chờ đến lúc dùng bữa sáng, ánh mắt bệ hạ bình thản nhìn nàng dùng xong một chén cháo, mấy miếng điểm tâm, còn to gan gắp chả và cá hấp, thế mà lại không lên tiếng ngăn cản, Tiêu Du cảm thấy ánh mặt trời hôm nay dường như còn xán lạn hơn so với hôm qua nhiều!
“Sau này khi đọc truyện, không được đọc cho nô tỳ nghe.” Sau khi dùng xong bữa sáng, trước khi đi, Tư Mã Qua dùng giọng điệu cứng rắn cảnh cáo nàng, hắn không muốn trong lúc mình xử lý chính vụ lại cùng các đại thần nghe kể chuyện đội nón xanh.
Tiêu Du bất mãn bĩu môi, sao chỉ đọc truyện thôi cũng không được vậy, vậy nàng không đọc cho Xuân Hoa nghe, nàng, nàng đọc cho tiểu thái giám nghe là được rồi, dù sao Xuân Hoa cũng ở bên cạnh, nàng ấy cũng sẽ nghe thấy.
Cứ quyết định như vậy đi!
“Thần thiếp cung tiễn bệ hạ.” Nàng hành lễ cười ngọt ngào với bệ hạ, trông cũng rất ra dáng.
Tư Mã Qua cong đôi môi mỏng, đuôi mắt nhướng lên chứng tỏ tâm trạng rất vui, nàng ngốc nghe lời, thơm tho mềm mại, cũng không tệ lắm.
Bệ hạ vừa đi, Thái Thần điện lại biến thành thiên hạ của Tiêu Du, nàng chắp tay sau lưng nhảy nhót quanh điện một vòng, xem như tiêu hoá đồ ăn. Xuân Hoa, Thu Thực và cả ma ma trong Thái Thần điện đi theo nàng, nhìn thấy nương nương gương mặt hồng hào, khí sắc cực tốt, không khỏi trong lòng suy đoán đêm qua bệ hạ và nương nương ngủ chung một giường…
“Bẩm Hoàng Hậu nương nương, Tịch Chiêu nghi, Mạnh Mỹ nhân, Lưu Mỹ nhân, Vương Tài nhân, Kim Thái nữ, Phùng Ngự nữ và các phi tần hậu cung cầu kiến.” Trong lúc mọi người đang suy nghĩ đến chuyện gì đó, phi tần trong hậu cung của Tư Mã Qua cuối cùng cũng xuất hiện.
Tiêu Du chớp mắt, trong phút chốc trong đầu hiện lên rất nhiều hình ảnh thê thiếp tranh chấp, hậu cung tương tàn, nàng sờ mũi, biết bây giờ mình là Hoàng hậu, là vị trí chính thê, còn Chiêu nghi Mỹ nhân gì đó đều chỉ là thiếp thất.
Trong Thứ sử phủ ở Tô Châu, mẫu thân đối xử với hai thiếp thất của phụ thân thế nào; trong Tĩnh Quốc công phủ, đại bá mẫu đối xử với thiếp thất của đại bá phụ thế nào; và cả cữu mẫu hùng hổ doạ người, đối xử với thiếp thất của cữu phụ thế nào.
Nàng bừng tỉnh gật đầu, giọng điệu thận trọng: “Biết bái kiến bổn cung, có thể thấy đều là những người có lễ nghĩa.”
Nói xong, nàng học cách mỉm cười của đại bá mẫu, từ từ mới đi đến đại điện, để cho bọn họ chờ một lát.
Nhân lúc này, Xuân Hoa lập tức bước lên, thấp giọng nói tình hình phi tần trong cung cho tiểu thư nghe: “Nương nương, địa vị của mấy vị nương nương kia đều không cao, ngoại trừ vị Tịch Chiêu nghi. Mấy hôm nay nô tỳ nghe ngóng được rằng Tịch Chiêu nghi rất thân với Thái hậu của Thượng Ninh cung, hơn nữa cung vụ là do Tịch Chiêu nghi quản lý.”
Nhắc đến Thái hậu, Tiêu Du lập tức nhíu mày, nàng vẫn nhớ như in chuyện Thái hậu bỏ thuốc tuyệt tử trong đêm đại hôn đêm của nàng. Nếu Tịch Chiêu nghi cùng phe với Thái hậu thì chính là kẻ địch của nàng, nàng nhất định không thể nhân từ nương tay.
“Bổn cung là Hoàng hậu, cung vụ là của ta.” Nàng nói xong, còn như cố ý vô tình nhìn thoáng qua Cổ ma ma hầu hạ trong Thái Thần điện với vẻ thăm dò.
Sắc mặt Cổ ma ma nghiêm túc, phụ họa nói: “Nương nương nói rất phải, Chiêu nghi lý ra nên trả lại cung vụ cho người.”
Cổ ma ma là người của bệ hạ, bà ta nói như vậy, Tiêu Du cảm thấy yên tâm hẳn.
Sau một chén trà nhỏ, phi tần đứng trong điện chờ mới nhìn thấy Tân hậu mặc cung trang, gương mặt tuyệt trần xuất hiện, ánh mắt bọn họ hơi sáng lên: “Thần thiếp bái kiến Hoàng hậu nương nương, nương nương vạn phúc.”
“Đứng dậy đi.” Tiêu Du cố gắng làm ra vẻ uy nghiêm, nhưng giọng điệu vẫn không tránh được cảm giác mềm mại.
Tổng cộng hai câu, không đến một khắc, cuộc thỉnh an bái kiến đã kết thúc.
Các phi tần nhìn nhau, trước kia bọn họ bái kiến Thái hậu gần như phải mất cả buổi sáng, thế mà bái kiến Hoàng hậu chỉ đơn giản vậy thôi sao?
“Chờ một chút, nương nương, người không nói thêm với chúng thần thiếp thêm vài lời sao?” Tịch Chiêu nghi thầm sốt ruột, nàng ta vẫn chưa thăm dò được Tân hậu thì sao mà đi được.
“Ngươi là ai?” Tiêu Du tò mò nhìn nữ tử đứng ở hàng đầu tiên, gương mặt tuyệt đẹp, mặc cung trang màu hồng đào, trông như hoa mẫu đơn trong hoa viên toả ra hơi thở thành thục ngào ngạt.
“Thần thiếp là Tịch Chiêu nghi đứng đầu Cửu Tần do đích thân bệ hạ phong,.” Tần Ngọc Tịch nhìn gương mặt non nớt của Tân hậu, trong lòng không phục.
Từ lúc bệ hạ vẫn còn là Thái tử, nàng ta đã được ban vào Đông Cung, vì có thân phận cao quý nhất nên được quản lý sự vụ của Đông Cung. Sau khi bệ hạ đăng cơ, nàng ta lại là nữ tử có thân phận cao nhất trong hậu cung, nên cung vụ cũng được giao cho nàng ta.
Đương nhiên sau lưng không thể không có sự nâng đỡ của Thái hậu.
Bây giờ trong cung đã có nữ chủ nhân danh chính ngôn thuận, nàng ta đang cố ý thị uy, ám chỉ với Tân hậu về địa vị đặc biệt của mình.
“Ồ, thì ra ngươi chính là Tịch Chiêu nghi à. Đúng lúc bổn cung cũng muốn gọi ngươi, bây giờ ngươi giao cung vụ lại cho bổn cung. Xuân Hoa, ma ma, đến cung của Tịch Chiêu nghi đem hết sổ sách chìa khóa về đây.” Tiêu Du nói bằng giọng thanh thúy.
---
Tiêu Du: Cung vụ là của Tiêu thị A Du ta, không cho thì cướp!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
