Muốn nhìn? Muốn nhìn cái gì?
Tư Mã Qua nhìn theo tầm mắt của nàng, ánh mắt ngày càng sâu thẳm, một tay nhẹ nhàng đè con cá đang giãy giụa lại, một tay cởi vạt áo của mình ra.
Đôi mắt của Tiêu Du bỗng chốc mở to nhìn chằm chằm ngón tay của hắn, cởi rồi, bệ hạ sắp cởi y phục rồi! Nàng không biết sự kích động và phấn khích trong lòng mình từ đâu ra, nhưng đến lông mi nàng cũng không nỡ chớp, còn hơi ngẩng đầu đến gần để nhìn cho rõ.
Lớp áo ôm sát màu đen cởi ra, để lộ lồng ngực trắng trẻo gầy gò, tròng mắt của Tiêu Du như không biết nhúc nhích, ngẩn ngơ dán chặt lên đó. Nàng giơ ngón tay khẽ chọt lên, cứng quá, dường như ẩn chứa sức mạnh vô hạn.
Nàng thấy bệ hạ không lên tiếng ngăn cản, lại lặng lẽ phủ bàn tay lên, cẩn thận sờ, chu môi mơ hồ nói: “Trơn quá cứng quá.”
Tư Mã Qua khẽ cúi đầu, một bàn tay trắng mịn từng chút trượt xuống bụng dưới của hắn, ngón tay hồng hào, trên mu bàn tay có bốn chỗ trũng nho nhỏ, phía trên là cánh tay đầy đặn, trên tay đeo một chiếc lắc nhỏ, phía trên khảm một hạt đá quý màu đỏ, tay trắng đá đỏ toát ra vẻ quyến rũ lạ kỳ.
Hắn híp đôi mắt sâu thẳm cười, bắt lấy tay nàng, ném y phục qua một bên: “Nàng ngốc, nàng còn nhìn trẫm sẽ móc mắt nàng. Hai quả cầu thuỷ tinh đầy máu chắc chắn sẽ rất đẹp.”
Hắn áp sát bên tai Tiêu Du, rõ ràng thở ra hơi nóng nhưng Tiêu Du lại cảm cả người lạnh run, lập tức nhắm mắt lại, lông mi khẽ run.
“Bệ hạ, A Du không nhìn nữa, không nhìn nữa, đừng móc mắt của A Du.” Tiểu cô nương nhắm chặt hai mắt, cắn đôi môi hồng, thoáng tiếng nức nở.
“Ngoan, nàng ngốc phải nghe lời, đừng mở mắt ra. Cho dù có chuyện gì cũng đừng mở mắt ra, hửm?” Giọng nói của nam nhân trầm thấp, nghe hơi ồm ồm.
Tiêu Du không nhìn thấy gì cả, chỉ biết dùng sức gật đầu, hai má hiện lên tầng ráng hồng.
“Ngoan lắm.” Tư Mã Qua cong đôi môi đỏ như máu, trong mắt còn hiện lên chút dịu dàng.
Vị Ương cung rất yên tĩnh, đặc biệt là Tiêu Du nhắm mắt nên càng nhạy cảm với tiếng động, cơ thể nàng căng cứng, chỉ sợ chọc giận bệ hạ. Một bàn tay vuốt ve cơ thể A Du một cách nhẹ nhàng, cảm nhận được xúc cảm mát lạnh, Tiêu Du sợ vô cùng, chẳng lẽ bệ hạ muốn lột da nàng sao?
Nhưng nàng không dám mở mắt, vì nàng cũng sợ tròng mắt mình bị móc ra.
Cuối cùng nàng chỉ đành ấm ức cắn môi, đến tiếng thút thít nho nhỏ cũng không dám phát ra.
Nhìn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn căng thẳng của nàng, trong mắt Tư Mã Qua tối đen như mực, thoáng chút giãy giụa và do dự, nhưng dường như nghĩ đến gì đó hắn lại đột nhiên trở nên dữ tợn, rũ rèm mắt xuống, ngón tay thon dài cởi chiếc áo lót hồng cuối cùng trên người nữ tử ra, nắm lấy vòng eo của nàng.
“Nàng ngốc, không được khóc, không được nói.” Giọng nói của hắn u ám và đè nén.
Tiêu Du lại cắn chặt môi, tủi thân kìm nén nước mắt, muốn khóc cũng không được, trên cánh môi hồng mịn bị cắn đến hiện ra dấu răng.
Nam nhân thấy vậy, cuối cùng cũng mềm lòng, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi hồng, hôn một lúc thì nâng cằm nàng lên cắn, cắn đến tiểu cô nương nhỏ giọng hừ đau.
Nhưng trước giờ Tư Mã Qua là bạo quân, không hề biết thương xót nữ nhân, hắn vứt đi áo lót lỏng lẻo, tiếp tục vừa hôn vừa cắn vừa mút xuống dưới, chỉ có thể nói có những chuyện là bản tính của nam nhân, chạm vào rồi thì không nỡ dứt ra, đặc biệt là khi vừa ý, vừa xinh đẹp lại mềm mại.
Trong chăn đệm hỗn loạn, Tiêu Du đỏ mặt cuộn ngón chân nhỏ nhắn, giữa đôi môi đỏ phát ra tiếng ngân nga ngọt ngào.
Nàng cảm thấy rất thoải mái, đầu ngón tay khó chịu cuộn lại rồi buông lỏng, buông lỏng rồi cuộn lại, nhưng nàng lại rất sợ, luôn cảm thấy tiếp theo sẽ xảy ra chuyện bất bình thường.
Nàng không biết sẽ xảy ra chuyện gì, cũng không dám mở mắt nhìn, chỉ có thể tự mình lặng lẽ chịu đựng.
Cho đến khi đôi chân thon dài của nàng bị một bàn tay tách ra một cách dứt khoát…
Tiêu Du bật khóc, khóc đến đầu mũi đỏ bừng, khóc đến không còn là mình, nàng cảm thấy bản thân mình như bị một lưỡi dao sắc bén khổng lồ tách ra, dù chỉ hơi nhúc nhích cũng đau muốn chết.
Không phải nàng sắp chết đấy chứ? Nàng ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng, bệ hạ muốn lấy dao đâm nàng, bệ hạ muốn A Du chết.
Nàng muốn hỏi bệ hạ rằng A Du đã làm sai chuyện gì, tại sao lại muốn giết A Du? Nhưng bệ hạ không cho nàng nói chuyện, nhưng nàng thực sự không kiềm chế được tiếng khóc, đây là hình phạt bệ hạ dành cho nàng sao?
Tiểu cô nương dưới thân không ngừng chảy nước mắt, nhưng bạo quân vẫn mặc kệ mà tiếp tục đâm bừa bãi, cuối cùng bóp eo nàng ôm nàng vào lòng. Tiêu Du vừa khóc vừa rên, lại không dám khóc quá lớn tiếng nên từ đầu đến cuối cũng không truyền ra ngoài điện.
Các cung nhân canh đêm dường như nghe thấy chút tiếng động, nhưng mấy đêm liền nội điện đều rất yên tĩnh, hôm nay Thượng Ninh cung lại đổi một đám cung nhân mới, tất cả đều sóng yên biển lặng, bọn họ khẽ khép mí mắt mơ màng muốn ngủ.
Không biết qua bao lâu sau, dường như ánh trăng cũng sắp phai mờ rồi, nội điện đột nhiên vang lên tiếng gọi trầm khàn u ám của bệ hạ: “Vào đây thu dọn.”
Cung nhân nhanh nhẹn dọn dẹp giường đệm, hai tai dựng đứng lên, nghe thấy trong tiếng nước tí tách trong tịnh phòng của nội điện thoáng xen lẫn tiếng rên rỉ thút thít của nữ tử, bọn họ vừa nhìn nhau vừa đổi sang ga giường bằng lụa mềm mại nhất, sau đó lặng lẽ lui ra khỏi cửa điện.
Trong lòng bọn họ thầm tính toán, Hoàng hậu nương nương vào cung chỉ dẫn theo hai nô tỳ thân cận, ngoại trừ Cổ ma ma đức cao vọng trọng thì còn cần vài tâm phúc nữa…
Trời mờ sáng, dần dần nhiễm sắc đỏ rực rỡ, một vầng sáng đỏ từ từ mọc lên từ phía đông.
Bên ngoài Vị Ương cung, các nội giám không giấu được vẻ vui mừng trên mừng cứ ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, hận không thể lập tức truyền tin này đến cho đại giám Hà Hỉ đang ở biên ải.
Bệ hạ đã sủng hạnh Hoàng hậu nương nương rồi!
Trong cung sẽ nhanh chóng có Hoàng tử và Công chúa nối dõi!
Hôm nay là ngày lành Lâm Vương Thế tử nạp trắc phi, nhân phẩm của Lâm Vương Thế tử đoan chính, dáng vẻ tuấn tú, là hiền tế được nhiều đại thần coi trọng.
Bây giờ một lần nạp hai Thế tử trắc phi, đều là quý nữ xuất thân danh môn. Trong Thái Cực điện, các triều thần đang bàn tính xem trong triều còn có nữ nhi nhà nào có thân phận cao quý hơn hai Thế tử trắc phi này, có thể lên được vị trí Thế tử phi.
Lúc này, tiểu hoàng môn kêu vang, bệ hạ giá đáo.
Các thần tử đang túm tụm bàn tán lập tức cúi người đứng ngay ngắn, cung kính hành lễ với bệ hạ đang đi lên trên, không dám tỏ bất kỳ thái độ gì.
Thực ra buổi triều hội hôm nay đã qua một canh giờ, bệ hạ ung dung đến trễ, bây giờ đã sắp đến giờ hạ triều rồi.
“Bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.” Ngoại trừ Lâm Vương Thế tử, các chư thần không ai dám vắng mặt, tất cả đồng thanh hô vạn tuế.
“Đứng dậy.” Giọng của bệ hạ vẫn lười nhác như mọi ngày, nhưng mấy người thông minh nhạy bén lại mau chóng ngẩng đầu, dường như hôm nay tâm trạng của bệ hạ không tệ.
Chẳng lẽ là vì Lâm Vương Thế tử thành hôn sao? Trước giờ bệ hạ luôn rất kiên nhẫn với Thế tử.
Không, có lẽ là vì Đại hôn của Thế tử không được dùng ngân khố như Thái hậu mong muốn, nghe nói hôm qua Thái hậu còn tranh chấp với bệ hạ, trong lúc tức giận bệ hạ đã chém chết vô số cung nhân của Thượng Ninh cung.
Nghĩ đến các cung nhân đã chết, trong lòng bọn họ run sợ, vô cùng tập trung tinh thần, thông thường sau khi giết người thì tâm trạng của bệ hạ sẽ rất tốt…
Các thần tử tự cho là đã phát hiện ra sự thật đều tỏ ra cẩn thận dè dặt, ai muốn luận tội người khác thì nhẹ giọng, ai muốn khuyên nhủ bệ hạ thì im miệng, cuối cùng chỉ còn lại người muốn ca tụng nịnh nọt khó có thể sống.
“Im miệng, bớt nói lời thừa thãi.” Tư Mã Qua nghe những lời khô khan này, nhíu mày không kiên nhẫn hét lên, đột nhiên Thái Cực điện không còn tiếng động, các thần tử đều ngoan như chim cút.
“Không có chuyện gì thì giải tán.” Nhìn các thần tử phía dưới không có gì khác thường, Tư Mã Qua hừ lạnh, giọng nói lạnh lùng.
Quần thần đang định đáp vâng, nhưng không đợi bọn họ lên tiếng, bệ hạ đã đứng dậy cất bước rời đi.
“Hôm nay không chọc tức bệ hạ là đúng, xem ra hôm qua Thái hậu và bệ hạ tranh cãi rất dữ dội.” Vài người cảm khác.
“Nhưng chuyện săn thu không thể kéo dài nữa, hay là đến Thái Thần điện thương lượng? Nghe nói từ khi Vị Ương cung đưa canh bổ đến, bệ hạ rất ít khi nổi nóng giết người.” Một thần tử đề nghị.
“Ý kiến hay.” Những người khác gật đầu đồng ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
