Chàng ta đã thích A Tuân nhiều năm. Nhưng nàng biết rất rõ, A Tuân chưa từng thích hắn.
Nói cho công bằng, năm đó chính chàng đã cứu A Tuân. Trong lòng Khương Họa Thủy vẫn có một phần cảm kích. Thế nhưng rõ ràng biết A Tuân không có tình ý với mình mà vẫn xin Hoàng thượng ban hôn, trong mắt nàng, đó chẳng khác nào lợi dụng lúc người ta yếu thế.
Hơn nữa, A Tuân vừa bước chân vào cửa Sở gia đã thành quả phụ lại bị người nhà họ Sở ghẻ lạnh xua đuổi, đến chết vẫn không tái giá. Chưa chắc việc sống lay lắt năm ấy đã là may mắn với nàng.
Ánh mắt của Sở Khánh nhìn sang bên này đến cả Nguyễn Muội cũng nhận ra. Nàng như phát hiện ra điều gì thú vị, khẽ chọc vào tay Khương Họa Thủy, ra hiệu bằng ánh mắt: “Ngươi nhìn kìa, tên kia đang nhìn A Tuân.”
Khương Họa Thủy thản nhiên: “Từ xưa quân tử yêu mỹ nhân, có gì lạ đâu.”
“Ta thấy hắn cũng khá tuấn tú đấy, ngươi nghĩ sao?”
“… Ta thấy không được.”
Đang nói chuyện, đoàn người vây quanh công chúa Hòa Hy chậm rãi tiến vào.
Bộ cung trang thêu đóa mẫu đơn lớn, tà váy dài quét đất, búi tóc Phi Tiên cài những viên trân châu tròn đầy, giữa mày điểm chu sa, môi đỏ cong lên thành nụ cười. Theo từng bước sen nhẹ, chuỗi tua bên tai khẽ va vào nhau, phát ra tiếng leng keng thanh thúy. Quả thật khí thế công chúa mười phần.
Mọi người bị dáng vẻ kiêu sa ấy làm cho sững sờ, lặng lẽ nhìn nàng từng bước tiến gần.
Khương Họa Thủy lại thấy buồn cười. Đúng là phong cách của Hòa Hy, lúc nào cũng phải mặc bộ y phục lộng lẫy nhất, trang điểm tinh xảo nhất, đeo trang sức đắt giá nhất, bất kể có hợp với tuổi tác hay hoàn cảnh hay không.
Nguyễn Muội thì thầm: “Có phải nàng mặc nhầm y phục của mẫu phi rồi không?”
Đẹp thì đẹp thật nhưng với một thiếu nữ mười bốn tuổi, quả thực có phần quá đà.
Khương Họa Thủy nghĩ đến đãi ngộ của Sở Tiệp Dư trong cung e rằng còn không xa hoa bằng nữ nhi của bà, bèn khẽ lắc đầu.
Hòa Hy thoáng khựng lại, vội vàng dời mắt, quay sang nói chuyện với Hạ Trạc. Ngay sau đó, ánh mắt Hạ Trạc cũng hướng về phía nàng.
Khương Họa Thủy lập tức quay đi. Nàng không muốn đối diện với ánh mắt ấy. Nàng không chắc mình có thể bình thản như khi nhìn Hòa Hy mà không để lộ hận ý. Phu thê chung chăn gối mười năm, cuối cùng lại là kẻ tự tay tiễn nàng lên đường. Một tấm chân tình đổi lấy âm mưu toan tính. Bảo sao nàng không hận được?
Nàng hận đến mức muốn lập tức lao tới trước mặt hắn, rút chiếc Nga Mi thứ giấu trong tay áo, đâm thẳng vào cổ hắn, nhìn máu hắn chảy ra.
Nhưng nàng không thể.
Nàng chỉ có thể nhẫn.
…
Điều khiến người ta ngạc nhiên là rõ ràng trong buổi tiệc có thêm một gương mặt xa lạ nhưng sau khi ngồi xuống, Hòa Hy lại không hề lên tiếng chất vấn. Những kẻ chờ xem kịch vui không khỏi thất vọng.
Công chúa Hòa Hy đổi tính rồi sao? Chẳng phải nàng ghét nhất những cô gái đẹp hơn mình ư?
Hòa Hy ho khẽ mấy tiếng, không khí dần yên tĩnh. Nàng ta lộ vẻ hài lòng, cất giọng: “Hôm nay mời chư vị đến đây là để cùng bản công chúa mừng sinh thần. Bản công chúa vẫn luôn coi các vị ở học đường là bằng hữu thân thiết, dĩ nhiên mong được cùng tất cả bằng hữu đón sinh thần. Chỉ là… các vị cũng biết đó, phụ hoàng thương ta nên mỗi năm sinh thần đều tổ chức trong cung. Không phải ai ở đây cũng có thể nhận được thiệp mời, vì thế ta đặc biệt mở yến tiệc trước ngày sinh thần để cùng mọi người vui vẻ một phen.”
Khi nói, cằm nàng vô thức hất cao, trong mắt lộ rõ vẻ khoe khoang và kiêu ngạo. Giọng điệu cao cao tại thượng, tựa như ban ân. Khi dứt lời liền nhìn quanh, dường như chờ đợi lời tạ ơn. Dù nàng ta là công chúa, thân phận tôn quý, lại được Hoàng thượng sủng ái thật nhưng người có mặt ở đây mấy ai là thứ dân áo vải? Ai chẳng xuất thân thế gia, ăn mặc sung túc? Dù không cao quý bằng công chúa, nhưng ai mà không có chút tự trọng? Rõ ràng là nàng chủ động mời họ đến, vậy mà bây giờ họ lại phải cảm kích dâng lễ mừng sinh thần?
Sau lời ấy, yến tiệc vốn đã yên tĩnh lại càng lặng ngắt. Mọi người cúi mắt, không ai lên tiếng.
Gió nhẹ thổi qua những đóa hoa nở rộ, cuốn một cánh hoa xoay tròn, chưa kịp bay vào đình đã rơi xuống hồ. Hương hoa nhè nhẹ len vào không khí.
Khương Họa Thủy vừa nhấm nháp điểm tâm, uống trà, vừa thầm cảm thán Hòa Hy quả nhiên vẫn như trong ký ức, nói năng luôn khiến người khác chán ghét.
Nếu là kiếp trước, lúc này chắc nàng đã đứng ra pha trò cứu vãn không khí cho Hòa Hy.
Còn bây giờ?
Nàng còn đang bận xem kịch vui. Bề ngoài ung dung nhưng trong lòng có một “tiểu nhân” đang ung dung đung đưa chân.
Đang thất thần, bỗng nghe xung quanh vang lên từng tiếng hít khí. Nguyễn Muội bên trái liên tục thúc cùi chỏ vào eo nàng khiến nàng đau điếng. Nàng gạt tay nàng ta ra, ngẩng đầu theo hướng mọi người nhìn.
Ánh mắt nàng chạm phải một đôi con ngươi sâu thẳm đang ánh lên ý cười nhàn nhạt. Người ấy đang nhìn nàng. Khương Họa Thủy sững lại. Chỉ thấy chàng khẽ gật đầu rồi dời mắt đi.
Người này…
Gương mặt ấy, dù trăm năm nữa nàng cũng không quên. Con tin đến từ Bắc Thương - Kỳ Cẩn. Đó mới là người thực sự mang dung mạo khuynh quốc khuynh thành. Hai đời của nàng chưa từng gặp ai tuấn mỹ hơn chàng.
Trong ấn tượng của nàng, Kỳ Cẩn lúc nào cũng mang ba phần ý cười nơi đáy mắt, khóe môi cong cong. Ngũ quan tách ra đã hoàn mỹ, ghép lại càng như do thần linh khéo tay tạo tác. Đứng cạnh chàng, bất cứ ai cũng nhạt nhòa. Thế nhưng vẻ đẹp của chàng lại không hề nữ tính. Dù luôn mỉm cười, cũng không khiến người ta nảy sinh ý nghĩ khinh nhờn, trái lại chỉ vô thức sinh lòng kính trọng.
Kỳ Cẩn xứng đáng là tuyệt sắc. Ánh mắt chàng nhìn nàng khi nãy chỉ là sự nhã nhặn, xa cách của người xa lạ. Nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ khiến thiếu nữ mười mấy tuổi tim đập rộn ràng.
Kết luận này… được rút ra từ vị thiếu nữ bên trái nàng.
Nguyễn Muội rút tay khỏi eo nàng, chuyển sang bóp mạnh đùi nàng. Lực tay lớn đến mức khó nhẫn nhịn. Khương Họa Thủy bẻ tay nàng ta ra, cười mà không cười: “Muốn véo thì tự véo mình đi.”
Không biết nàng ta có nghe lọt tai không, chỉ biết tay không còn siết mạnh nữa nhưng vẫn đặt trên đùi nàng, lắc lư không ngừng. Đầu thì xoay theo Kỳ Cẩn như búp bê lên dây cót.
Đi cùng Kỳ Cẩn bước vào còn có tiểu hầu gia phủ Vũ An Hầu là Bùi Việt. Hai người vốn giao tình thân thiết. Hễ nơi nào có Kỳ Cẩn, bên cạnh tất sẽ thấy Bùi Việt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

