“Đến phủ công chúa làm khách, lẽ ra nên mang theo lễ vật. Đã chuẩn bị sẵn rồi nhưng trước lúc đi lại quên mất, đành quay về lấy, làm chậm trễ chút ít. Mong công chúa lượng thứ.”
Nụ cười của Hòa Hy càng rạng rỡ: “Muội còn tưởng hôm nay Cẩn ca ca không định tới nữa chứ. Hóa ra huynh biết hôm nay Hy nhi muốn mừng sinh thần sớm một lần nên đặc biệt quay về lấy quà. Muội còn chưa kịp nói với huynh đâu. Quả nhiên người hiểu Hy nhi nhất chỉ có Cẩn ca ca, muội vui lắm!”
Bên cạnh, người bị bỏ quên từ nãy tới giờ là Bùi Việt bật cười khẩy không nể nang: “Hòa Hy, da mặt muội ngày càng dày rồi đấy. Có ai mừng sinh thần hai lần không? A Cẩn nói rõ là chỉ khách sáo tặng chút lễ mọn thôi, muội còn đắc ý cái gì?”
Hòa Hy liếc hắn một cái rồi lại quay sang nhìn Kỳ Cẩn như thể vừa rồi chẳng nghe thấy gì. Hiển nhiên vì giữ hình tượng nên mới cố nén giận. Dám khiến Hòa Hy mất mặt ngay trước đám đông, Bùi Việt quả thật là người đầu tiên.
Kỳ Cẩn và Bùi Việt ngồi xuống đúng hai chỗ trống phía trên. Nghe bọn họ đối đáp, Khương Hoạ Thuỷ chợt nhớ ra.
Kiếp trước, Hòa Hy dường như rất si mê Kỳ Cẩn, bám riết không buông. Điều thú vị là hoàng tỷ của nàng ta - Thụy Hy công chúa cũng đem lòng ái mộ Kỳ Cẩn. Hai tỷ muội vì vị chất tử đến từ dị quốc này mà âm thầm tranh đấu, từng là đề tài bàn tán sau bữa trà của người đời, ngay cả tiên sinh kể chuyện trong tửu lâu cũng thích mang ra kể. Thế nhưng cuối cùng chẳng ai thành. Khi kỳ hạn mười năm kết thúc, Kỳ Cẩn rời Nam Sắt trở về Bắc Thương.
Nhắc đến kỳ hạn mười năm ấy, Khương Hoạ Thuỷ cũng chỉ biết sau khi trở thành hoàng hậu.
Năm xưa, Nam Sắt liên thủ Tây Man công phá Bắc Thương. Sau đại thắng, Nam Phong đế đắc ý quá mức. Trước thư hàng của Bắc Thương, ông ta lại đưa ra điều kiện là yêu cầu Bắc Thương đưa thái tử sang Nam Sắt làm con tin, kỳ hạn mười năm.
Đó vốn là quốc sỉ. Nam Phong đế chỉ muốn nhân cơ hội làm nhục Bắc Thương, liệu rằng đối phương sẽ không chấp nhận, từ đó có cớ đường hoàng từ chối nghị hòa, tiến quân thẳng vào lãnh thổ Bắc Thương.
Nào ngờ hoàng đế Bắc Thương lại là kẻ tham sống sợ chết. Đúng lúc thái tử Bắc Thương bỏ mạng, ông ta lập tức phong Kỳ Cẩn làm thái tử rồi đưa sang Nam Sắt. Còn Tây Man thừa cơ đòi thêm mười lăm thành biên giới giữa Nam Sắt và Tây Man, nếu không sẽ ngừng trợ chiến.
Nam Phong đế đương nhiên không thể đáp ứng. Nhưng nếu chỉ dựa vào sức Nam Sắt mà cưỡng ép đánh tiếp, Bắc Thương đã không còn đường lui ắt sẽ liều chết phản công, Tây Man lại có thể ngồi hưởng lợi ngư ông. Tình thế tiến thoái lưỡng nan, Nam Phong đế chỉ đành nuốt hận.
Hòa Hy vỗ tay, ca cơ vũ cơ đã chuẩn bị sẵn lần lượt tiến lên biểu diễn. Đôi mắt nàng ta gần như dính chặt vào Kỳ Cẩn, liên tục trò chuyện cùng hắn, trên môi là nụ cười e lệ đặc trưng của thiếu nữ đang độ xuân thì.
Nguyễn Muội quay sang Khương Hoạ Thuỷ, nhún vai, nhỏ giọng nói với vẻ mặt quái lạ: “Ta chưa từng thấy Hòa Hy như vậy với ai.”
Nghĩ một lúc, nàng lại gật gù: “Nhưng vị Kỳ công tử này đúng là kinh diễm thế gian, Hòa Hy si mê cũng chẳng lạ.”
Hắn ngồi cạnh Thất hoàng tử, vậy mà những ánh mắt vốn hướng về Hạ Trạc lập tức chuyển sang Kỳ Cẩn.
“Nghe nói bảy năm trước hắn đã đến Nam Sắt nhưng đây là lần đầu ta thấy dung mạo thật sự của hắn. Ngươi nói xem, người Bắc Thương có phải ai cũng tuấn mỹ như vậy không?”
Khương Hoạ Thuỷ chậm rãi lắc đầu. Con chim viễn xứ kia sắp sửa trở về quê hương. Khi đến lặng lẽ, khi đi cũng chẳng lưu luyến. Hắn lúc nào cũng cười… nhưng nội tâm thật sự có vui không?
Ở Nam Sắt, tuy hắn tự do đi lại nhưng chung quy vẫn bị trói buộc bởi những xiềng xích vô hình. Ánh mắt nàng vô thức rơi xuống người Kỳ Cẩn nhưng lại chạm phải ánh nhìn của người bên cạnh hắn.
Người ấy không khẽ gật đầu cười nhạt rồi quay đi như Kỳ Cẩn, cũng không lén lút như Sở Khánh. Khi hắn nhìn sẽ khiến ngươi có ảo giác trong mắt hắn chỉ có một mình ngươi, không còn chỗ cho ai khác khiến người ta không nhịn được muốn dò xét ý vị sâu xa nơi đáy mắt ấy.
Ngày trước, nàng từng yêu nhất chính ánh mắt đó. Giữa tiệc rượu náo nhiệt, hai người từ xa nhìn nhau, như thể trong mắt chỉ tồn tại đối phương. Sự ăn ý tâm linh ấy từng khiến nàng vô số lần tin chắc rằng hắn chính là người định mệnh của đời mình. Nhưng giờ đây, họ chỉ là hai kẻ xa lạ chưa từng quen biết. Vậy mà hắn lại dùng ánh mắt ấy nhìn nàng.
Ánh nhìn chuyên chú mà không hề khinh bạc, không thể nói là phong lưu, chỉ là cảnh tượng này chồng lấp với ký ức kiếp trước, hết lần này đến lần khác nhắc nhở nàng bản thân từng ngu muội đến mức nào.
Khương Hoạ Thuỷ cười lạnh trong lòng, nhướng mày, cong môi đáp lại một nụ cười. Quả nhiên thấy hắn khựng lại trong thoáng chốc.
Suy đoán trong lòng được chứng thực. Tâm tư nàng cuộn trào, nhất thời không chú ý có người đến gần. Bỗng cảm thấy người mình lạnh buốt, giọng Nguyễn Muội nổ tung bên tai: “Ngươi làm gì vậy?!”
Tỳ nữ gây họa sợ hãi run rẩy, quỳ sụp dưới chân họ, không ngừng dập đầu: “Công chúa tha mạng! Nô tỳ không cố ý! Nô tỳ thật sự không cố ý!”
Khương Hoạ Thuỷ thu hồi tâm trí, lặng lẽ cúi xuống nhìn y phục của mình.
Trời hè oi bức, nàng vốn mặc khá mỏng. Giờ đây cả bình trà lạnh đã hắt lên người, vài mảnh lá trà dính trên vạt áo. Vải áo ướt sũng dán sát vào da thịt, phác họa đường cong tinh tế. Không cần ngẩng đầu cũng cảm nhận được những ánh mắt nóng rực từ phía đối diện.
Phải run tay đến mức nào mới có thể “lỡ tay” thành thế này? Cả một bình trà đổ sạch lên người nàng mà vẫn dám nói là vô ý?
Nếu không phải hoàn cảnh không thích hợp, Khương Hoạ Thuỷ đã bật cười.
Nàng cúi đầu im lặng, tỳ nữ vẫn liên tục dập đầu. Người ngoài không thấy biểu cảm của nàng đều cho rằng nàng xấu hổ đến mức không dám ngẩng mặt.
Trà lạnh thấm qua y phục, gió nhẹ thổi qua, cảm giác buốt lạnh lan khắp người. Bỗng thân thể ấm lên, có người khoác một chiếc ngoại bào lên vai nàng.
A… cuối cùng cũng đợi được rồi.
Từ lúc thấy vết bẩn trên áo, nàng đã đoán ra trong “Hồng Môn yến” này Hòa Hy định giở trò gì. Lấy cớ mừng sinh thần sớm vốn đã vụng về đến buồn cười, giờ lại dùng thủ đoạn hắt nước cũ rích thế này, quả thật quá trẻ con.
Nàng lạnh mặt ngẩng đầu, chuẩn bị đón nhận gương mặt giả vờ quan tâm của Hạ Trạc. Nhưng khi nhìn rõ người trước mắt, đầu óc nàng trống rỗng trong một khắc.
Sao lại là Kỳ Cẩn?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



