Kiếp trước, vì nàng theo học ở học đường, lại nhận được lời mời của Hòa Hy và Hạ Trạc nên việc đi dự yến tiệc là lẽ đương nhiên. Nhưng khi ấy, Mạnh Khê Vân không hề tham dự. Tuy Mạnh Khê Vân cũng theo học nhưng tính tình nàng ấy vốn lạnh nhạt. Hòa Hy gửi lời mời đến toàn bộ học tử trong viện nhưng không ép buộc phải đến. Với một người không thích náo nhiệt như A Huân, sao có thể chủ động tham gia được?
Câu trả lời này… e rằng phải tự mình hỏi nàng ấy mới rõ.
Xem ra, buổi tiệc hôm nay rất có thể là một “Hồng Môn yến”.
Nhưng Hồng Môn yến thì đã sao? Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Điều khiến Khương Hoạ Thuỷ tò mò hơn cả là trong ván cờ này, đường muội thân thiết và vị thúc phụ của nàng, rốt cuộc đang đóng vai trò gì?
Nghĩ lại mới thấy, dạo gần đây nàng thường nghe người ta nhắc đến cái tên Hạ Trạc bên tai. Chỉ là nàng đều tự động bỏ ngoài tai, chẳng buồn để tâm. Bây giờ ngẫm kỹ… hình như thúc phụ cũng từng nhắc qua?
Nàng trầm mặc quá lâu khiến người khác khó đoán. Khương Lăng và Khương Khuynh Thành nhìn nhau rồi cùng nhìn nàng.
Nguyễn Muội cũng chẳng hiểu nổi. Chỉ là đi dự một buổi yến bình thường, dù là công chúa tổ chức nhưng Hòa Hy đâu phải hổ dữ ăn thịt người. Khương Hoạ Thuỷ gan lớn hơn trời, nếu bảo nàng vì uy nghi của công chúa mà do dự, nàng tuyệt đối không tin. Huống hồ Mạnh Khê Vân cũng đã đi, còn đắn đo gì nữa?
Hoàn hồn, Khương Hoạ Thuỷ mỉm cười như chẳng hề phát hiện điều gì: “Được thôi. Nếu thúc phụ mong ta đi, vậy ta sẽ đi xem thử.”
Khương Lăng thở phào một hơi không tiếng động, cười nói: “Cũng không còn sớm. A Vãn về phòng thay y phục, trang điểm kỹ một chút chứ?”
Khương Hoạ Thuỷ nhướng mày, đầy vẻ khó hiểu: “Chẳng lẽ thúc phụ thấy A Vãn như thế này không đẹp sao?”
Thiếu nữ mặc váy sa màu hồng nhạt, bên eo thắt dải lụa trắng buộc thành hình nơ bướm. Mái tóc đen tùy ý búi gọn, cài một chiếc trâm ngọc chạm hình lan rỗng ruột. Gương mặt mộc không phấn son nhưng ánh mắt lưu chuyển khí chất kiêu sa khiến người ta không nói nổi một chữ “không”.
“Đương nhiên là đẹp. Chỉ là đây dù sao cũng là yến tiệc do công chúa tổ chức, ăn mặc như vậy e rằng hơi giản dị.”
Khương Hoạ Thuỷ cười nhạt: “Chẳng qua là buổi tụ họp giữa người cùng tuổi, không sao đâu.”
…
Hòa Hy công chúa tuy mới mười bốn tuổi nhưng đã có phủ công chúa riêng ngoài cung. Tất cả đều nhờ ân sủng của Nam Phong đế. Từ khi nàng ta còn nhỏ, hoàng đế đã sai người xây dựng phủ đệ cho nàng, quy mô rộng lớn, gần như chẳng kém phủ quận vương.
Đối với vị “tiểu cô tử” năm xưa này, Khương Hoạ Thuỷ chẳng có chút thiện cảm nào. Khi nàng chưa gả cho Hạ Trạc, Hòa Hy đã thân thiết gọi nàng “tẩu tẩu”, còn trước mặt người ngoài lớn tiếng tuyên bố nàng và Hạ Trạc lưỡng tình tương duyệt. Khi ấy nàng thật sự yêu Hạ Trạc, quang minh chính đại, chẳng sợ ai biết nên không ngăn cản. Nhưng giờ nghĩ lại, hành động của Hòa Hy khi đó rõ ràng là làm tổn hại danh tiết nàng.
Một cô gái chưa đính hôn mà vướng vào lời đồn với nam tử, dù nam tử đó là hoàng thân quốc thích hay con cháu thế gia thì trong lòng thiên hạ vẫn sẽ xem nhẹ nàng. Huống chi người chủ động không né tránh lại là nàng, chứ không phải Hạ Trạc. Sau khi nàng gả cho Hạ Trạc, bị không ít tông thân gây khó dễ. Thế mà Hòa Hy, vị thân muội muội của Hạ Trạc lại thay đổi thái độ một trăm tám mươi độ, không những làm ngơ mà đôi khi còn có phần hả hê.
Cùng Nguyễn Muội đến phủ công chúa, quả nhiên thấy xe ngựa của Mạnh phủ đã đậu trước cửa. Nhìn số lượng xe, xem ra không ít người đã tới.
Khương Khuynh Thành cũng theo sát phía sau. Đúng như Khương Hoạ Thuỷ đoán, nàng ta cố ý chậm bước, không hề có ý định đi cùng hai người.
Phủ công chúa vẫn hệt như trong ký ức nàng nguy nga, khí phái. Buổi tụ họp được tổ chức tại đại đình giữa hồ hoa viên.
Khi Khương Hoạ Thuỷ và Nguyễn Muội theo tỳ nữ dẫn đường bước vào, quả nhiên thấy nhiều gương mặt quen thuộc. Hòa Hy còn chưa tới. Thiếu niên phần lớn quen biết nhau, vừa cười vừa trò chuyện. Các thiếu nữ thì dè dặt hơn, từng nhóm ba bốn người khẽ khàng nói cười, thỉnh thoảng liếc trộm sang phía đối diện một thiếu niên nào đó, nụ cười e lệ. Đám đông lại ồ lên trêu chọc, không khí vô cùng náo nhiệt.
So ra, Mạnh Khê Vân ngồi một mình nơi góc đình, nhấp trà, lại có phần tịch mịch. Nàng mặc váy lụa xanh nhạt, mái tóc dài buộc gọn bằng dải lụa, cài một cây trâm gỗ đơn giản. Thần sắc bình thản, không vì cô độc mà gợn sóng. Nàng lặng lẽ nhìn đám người cười đùa, tựa như người ngoài cuộc đứng giữa trần thế, không lộ một tia ngưỡng mộ. Những kẻ rướn cổ muốn xem nàng lạc lõng, thất vọng ra mặt.
Khương Hoạ Thuỷ bước hai bước tới ngồi cạnh, cười tươi khoác tay qua vai nàng: “Trước mặt bao nhiêu điểm tâm ngon thế này, chỉ uống trà thì có gì vui?”
Nguyễn Muội gật đầu chào những ánh mắt nhìn sang rồi cũng ngồi xuống cạnh Khương Hoạ Thuỷ, tiện tay cầm một miếng bánh nhét vào miệng: “Ngon lắm! A Huân thử đi, đừng chỉ uống trà.”
Hai người đến dù động tĩnh không lớn nhưng lại thu hút phần lớn ánh nhìn.
Có ghen tị, có hiếu kỳ, có hồ nghi, có kinh diễm.
Có người từng gặp Khương Hoạ Thuỷ, có người chưa từng tiếp xúc. Dù sao đều là học tử trong viện đã từng gặp mặt thì không thể lạ lẫm. Huống hồ nàng xinh đẹp đến vậy.
Thấy nàng không có ý định tự giới thiệu, có người không nhịn được hỏi: “Xin hỏi vị cô nương này là…?”
Đúng lúc ấy, Khương Khuynh Thành vén rèm bước vào, mỉm cười đáp: “Đây là đường tỷ ta vẫn thường nhắc tới với mọi người - Khương Hoạ Thuỷ.”
Khương Khuynh Thành còn thường nhắc tới nàng?
Khương Khuynh Thành hiển nhiên quen thuộc với nơi này. Vừa vào không lâu đã có người vẫy tay gọi nàng tới ngồi — vị trí khá gần phía trên, cách chỗ Khương Hoạ Thuỷ khá xa. Nàng ta còn mời cả Khương Hoạ Thuỷ sang ngồi cùng.
Đương nhiên nàng từ chối. Mắt không thấy, lòng không phiền. Ngồi gần nàng ta, ai biết sẽ sinh thêm chuyện gì.
Khương Hoạ Thuỷ để ý, ngoài chỗ chủ vị dành cho Hòa Hy còn trống thì phía đối diện bên hàng ghế nam tử, ba vị trí đầu cũng bỏ không. Một chỗ hẳn để dành cho Hạ Trạc. Nhưng hai chỗ còn lại thì sao?
Ngoài ra, từ lúc nàng bước vào đã có một ánh mắt lén lút dừng trên người Mạnh Khê Vân. Mỗi khi Mạnh Khê Vân nhìn sang, người kia lập tức thu hồi tầm mắt, nâng chén cùng bằng hữu.
Người ấy, Khương Hoạ Thuỷ nhận ra. Chính là Sở Khách, vị Vệ tướng quân tương lai. Năm đó khi Mạnh gia gặp nạn, hắn cứu Mạnh Khê Vân và thứ đệ của nàng một mạng. Thế nhưng ngay đêm tân hôn, hắn cưỡi ngựa xuất chinh, đến khi trở về… chỉ còn một bộ hài cốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
