Phóng tầm mắt ra xa, cả hồ sen đang vào độ nở rộ. Gió nhẹ lướt qua, hoa sen và lá sen khẽ lay động, hương thơm thanh nhã theo gió thoảng vào mũi, mát lành đến tận tâm can.
Khương Họa Thủy đứng bên bờ hồ, khoác váy sa màu hồng nhạt, dáng người thanh thoát như cành liễu. Nàng đẹp tựa đóa sen “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”, tinh khiết mà không phô trương.
Nguyễn Muội lẩm bẩm: “Giờ muốn không thừa nhận ngươi là một tiểu mỹ nhân cũng không được nữa rồi.”
Chẳng bao lâu nữa sẽ thành đại mỹ nhân mất thôi. Nàng vẫy tay gọi. Khương Họa Thủy quay sang liếc một cái rồi lại thản nhiên quay đi.
Khương Họa Thủy theo bản năng chắn trước mặt A Lai, sợ Nguyễn Muội lỡ tay vung roi trúng em trai thì không phải chuyện đùa.
Nàng bảo Lang Nhi đưa A Lai đi trước rồi nhìn Nguyễn Muội bằng ánh mắt đầy ghét bỏ: “Ngươi là con gái nhà người ta, giờ cũng mười tám rồi, có thể đừng mở miệng ra là đòi đánh nhau được không?”
Nguyễn Muội bịt tai: “Không nghe không nghe! Sao ngươi nói chuyện giống hệt phụ mẫu ta vậy, lải nhải mãi! Con gái thì không được có sở thích riêng sao?”
“Vậy ngươi không thể có chút sở thích của con gái à?”
“Sở thích của con gái?” Nguyễn Muội lắc đầu nguầy nguậy: “Suốt ngày ở nhà đọc sách, viết chữ, đánh đàn, thêu thùa? Tha cho ta đi! Ở học đường mỗi ngày bị phu tử bắt làm mấy thứ đó đã đủ mệt lắm rồi!”
Nhắc đến học đường, trước đây Khương Thượng Thời từng định cho nàng cùng Khương Khuynh Thành và mấy người khác đến đó học. Nhưng Khương Họa Thủy của hiện tại đâu cần những thứ ấy. Nàng không có ý định giao hảo với đám công tử tiểu thư thế gia kia. Quan trọng hơn, các hoàng tử công chúa cũng học ở đó.
Kiếp trước, nàng quen Hạ Trạc tại chính học đường.
Đời này nếu đã quyết tâm chặt đứt nghiệt duyên thì có thể tránh bao xa liền tránh bấy nhiêu. Vì thế nàng từ chối đề nghị của phụ thân. Hai bên thỏa hiệp, Khương Thượng Thời mời tiên sinh về phủ dạy, tiện thể dạy luôn cho A Lai sau này.
Khương Họa Thủy thuận miệng nói: “Ngươi ở học đường không kết giao được mấy bằng hữu sao? Rảnh rỗi hẹn nhau ngắm hoa, tụ hội cũng tốt mà.”
Nguyễn Muội ngẫm nghĩ một hồi, quả thật có.
“Hôm qua ở học đường, công chúa Hòa Hy có mời bọn ta đến phủ công chúa dự tiệc, ta quên béng mất. Hay là… lát nữa ngươi đi cùng ta nhé?”
Công chúa Hòa Hy?
Tiểu cô của nàng ở kiếp trước. Yến tiệc do nàng ấy tổ chức, chẳng lẽ không mời huynh trưởng?
Nàng sao có thể đi chứ?
Phía xa chợt vang lên giọng nói của Khương Khuynh Thành: “Họa Thủy tỷ tỷ và Nguyễn tỷ tỷ cũng định đi dự tiệc của công chúa Hòa Hy sao?”
Hai người quay lại, thấy nàng ta bước tới với nụ cười dịu dàng. Hôm nay nàng ta trang điểm vừa đủ, khoác áo lụa hồng thêu mấy đóa sen, váy xếp ly màu xanh nhạt, tà váy thêu lá sen trải dài. Mỗi bước đi, tà áo khẽ lay theo gió, tựa tiên tử sen giáng trần.
Nguyễn Muội ghé sát tai Khương Họa Thủy, thì thầm: “Nhìn là biết trang điểm kỹ lưỡng lắm, muội muội ngươi đúng là có tâm cơ.”
Khương Họa Thủy đáp nhỏ: “Nàng không phải muội muội ta.”
“Phải phải, nàng ta sao xứng làm muội muội của Khương đại mỹ nhân? Người chính là hồng nhan họa thủy đó.”
Khương Họa Thủy bật cười: “Không phải ngươi bảo phải thắng ta mới chịu thừa nhận ta là mỹ nhân sao?”
“Ai da…” Nguyễn Muội đảo mắt nhìn đông nhìn tây: “Ta vừa nói gì à? Ta không nhớ.”
Lúc này Khương Khuynh Thành đã đến gần, nghe vậy liền nói: “Nguyễn tỷ tỷ vừa mời Họa Thủy tỷ tỷ cùng đi dự yến tiệc của công chúa Hòa Hy. Vừa hay ta cũng sắp xuất phát. Nếu hai vị tỷ tỷ không chê, chi bằng đi cùng ta?”
Nguyễn Muội lắc đầu: “Không cần đâu, xe ngựa phủ ta đã đợi ngoài kia rồi.”
Nói xong liền kéo tay Khương Họa Thủy định đi. Khương Họa Thủy khẽ né: “Ta đã đồng ý với ngươi bao giờ? Công chúa Hòa Hy mời là mời ngươi, ta đi e không hợp lễ.”
Khương Khuynh Thành dịu dàng nói: “Chúng ta là tỷ muội, công chúa chắc chắn không để tâm đâu.”
Hòa Hy không để tâm nhưng nàng để tâm.
Khương Họa Thủy im lặng. Trực giác mách bảo hôm nay Khương Khuynh Thành có gì đó không đúng. Mỗi khi hai người cùng xuất hiện, nàng ta thường bị nàng lấn át. Khương Khuynh Thành tự biết điều ấy nên trước mặt người ngoài luôn cố tránh đi cùng nàng.
Huống chi công chúa Hòa Hy giao hảo rộng rãi, yến tiệc lần này ắt sẽ mời đông đảo công tử tiểu thư thế gia. Đây là cơ hội mở rộng giao tế hiếm có, Khương Khuynh Thành sao có thể bỏ qua? Nàng không ngây thơ đến mức tin rằng đối phương thật lòng nghĩ đến tình tỷ muội. Vậy rốt cuộc hôm nay vì sao nàng ta lại khác thường như thế?
“A Vãn không đến học đường, tiếp xúc với người đồng lứa quá ít. Nhân dịp này đi chơi một chuyến cũng không sao. Hơn nữa ta nghe nói thiên kim Mạnh gia cũng sẽ đến, lại có tiểu nha đầu nhà họ Nguyễn ở bên cạnh,” Giọng nói bất ngờ vang lên cắt ngang suy nghĩ nàng.
Ngẩng đầu nhìn đã thấy Khương Lăng đang bước tới.
Khương Khuynh Thành vui mừng gọi: “Phụ thân!”
Khương Họa Thủy khẽ chau mày rồi hành lễ: “Thúc phụ.”
Nguyễn Muội khách sáo gật đầu: “Khương đại nhân.”
Không hiểu vì sao, nàng thường xuyên lui tới Khương phủ, đối với phụ mẫu và tổ mẫu của Khương Họa Thủy đều khá thân thiết, hay nói cười đùa giỡn. Thế nhưng với vị thúc phụ này lại luôn có chút xa cách.
Có lẽ vì ông là võ tướng?
Nhưng phụ thân và huynh trưởng của nàng cũng là võ tướng, nàng chưa từng có cảm giác ấy. Dù ông đang cười với nàng nhưng nụ cười ấy dường như ẩn chứa điều gì đó, không thẳng thắn như Khương Thượng Thời. Nguyễn Muội từng muốn nhắc Khương Họa Thủy lưu ý, song thấy ông đối xử với cháu gái rất tốt, đành cho rằng mình quá nhạy cảm.
Khương Lăng cười nói: “A Vãn đâu phải cô nương nhút nhát. Có Mạnh tiểu thư và nha đầu nhà họ Nguyễn ở bên cạnh, còn sợ gì?”
Thiên kim phủ họ Mạnh chỉ có một người là Mạnh Khê Vân.
Lời đã nói đến mức này, nếu nàng còn từ chối, chẳng phải là không nể mặt thúc phụ?
Xem ra có không ít người mong nàng đến dự yến tiệc này. Khương Họa Thủy thầm cười lạnh. Nàng tuyệt đối không tin, việc mình tham dự yến tiệc này chỉ là trùng hợp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)