Nàng mặc kệ vết thương trên người, lồm cồm bò dậy rồi tiếp tục chạy. Dọc đường không biết đã làm kinh động bao nhiêu hạ nhân.
Khi nàng tới nơi, đại phu đã rời đi. Trong phòng chỉ còn tổ mẫu và Lý thị, cùng Tiểu Thanh đang quỳ co ro trong góc, run rẩy khóc lóc.
Rõ ràng họ cũng bị bộ dạng lúc này của Khương Hoạ Thuỷ dọa sợ.
Trên người nàng dính đầy bùn đất, quần áo vương mảnh vụn cỏ khô. Má bị trầy xước, rớm máu. Sắc mặt xám ngoét, nước mắt không ngừng chảy. Môi trắng bệch không còn chút huyết sắc, thở hổn hển từng cơn, hiển nhiên là vừa chạy một mạch tới đây.
Nàng mở miệng, giọng khàn đặc như mấy ngày không uống nước: “A Nương… đệ đệ thế nào rồi?”
Lý thị như bừng tỉnh khỏi cơn mộng. Bà bước tới, dùng khăn tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho con gái: “Đệ đệ không sao. May mà tổ mẫu đột nhiên muốn sang thăm cháu, phát hiện kịp thời. Đại phu đã xem rồi, cũng kê thuốc. Uống thuốc xong là ổn. A Vãn đừng lo.”
Bà nói nghe nhẹ tênh nhưng Khương Hoạ Thuỷ biết rõ trẻ sơ sinh nhiễm lạnh nguy hiểm đến mức nào. Kiếp trước trong hậu cung, nàng từng thấy không biết bao nhiêu đứa trẻ chết vì trúng gió nhiễm hàn. Vì vậy nàng càng thêm sợ hãi, càng thêm day dứt.
Đó là đệ đệ nàng khó khăn lắm mới có được… còn chưa kịp nghe nó gọi một tiếng “A tỷ”.
Nghe tin Khương Lai không sao, xác nhận không phải tổ mẫu và mẫu thân dỗ dành mình, tảng đá đè nặng trong lòng nàng cuối cùng cũng rơi xuống. Như thể rơi vào mặt hồ tĩnh lặng, lập tức dấy lên ngàn tầng sóng.
Cả người nàng chùng xuống, lúc ấy mới cảm nhận được toàn thân không chỗ nào không đau. Cảm nhận hơi ấm từ vòng tay nương, nàng đột nhiên giống hệt một đứa trẻ thật sự, “òa” một tiếng ôm chầm lấy Lý thị mà khóc nức nở. Đây là lần đầu tiên trong hai năm qua Lý thị thấy con gái rơi nước mắt.
Từ sau lần rơi xuống vực, con bé như thay đổi thành người khác. Vẫn biết cười, biết đùa, biết làm nũng nhưng lại hiểu chuyện hơn rất nhiều, thường làm những việc không hợp tuổi, nói năng chín chắn như người trưởng thành. Vì thế, khi thấy Khương Hoạ Thuỷ lặng lẽ rơi lệ đứng trước mặt mình, bà đã thoáng ngỡ ngàng.
Lúc này ôm con trong lòng, trái tim bà mềm ra như nước. Bà nhẹ nhàng vỗ lưng, dỗ dành con gái.
Nhưng cái tên ấy, Khương Hoạ Thuỷ đã ghi sâu trong lòng. Giữa họ lại thêm một món nợ.
…
Từ sau chuyện đó, Khương Hoạ Thuỷ và mọi người càng cẩn trọng hơn trong việc chăm sóc Khương Lai. Bất kể lúc nào, bên cạnh đứa trẻ cũng phải có ít nhất hai người tỉnh táo trông coi khiến kẻ có ý đồ cũng không còn cơ hội ra tay. Vì vậy về sau không còn xảy ra chuyện gì nữa. Tiểu Khương Lai thuận lợi lớn lên đến sáu tuổi, thông minh lanh lợi, là đứa trẻ ai nhìn cũng yêu.
Còn Khương Hoạ Thuỷ đã mười lăm. Ngũ quan dần nở rộ, dung mạo càng ngày càng động lòng người, chỉ cần nhìn một lần là khó dời mắt. Vì thế, tuy còn chưa cập kê, bà mối đến dạm hỏi đã gần như giẫm nát ngưỡng cửa Khương phủ. Nhưng tất cả đều bị Lý thị lấy lý do nàng còn nhỏ mà khéo léo từ chối.
So ra, hai vị đường tỷ lớn tuổi hơn nàng là Khương Vận Nghi và Khương Tố Nghênh lại có phần lúng túng. Khương Tố Nghênh thì đỡ hơn. Thực ra người đến cầu hôn nàng không ít nhưng chẳng hiểu vì sao, dù khuyên thế nào nàng cũng nhất quyết không chịu gả.
Nói ra thì dung mạo Khương Tố Nghênh rất giống mẫu thân Vương thị. Vương thị từng là kim bài trong thanh lâu, bán nghệ không bán thân. Giọng ca tuyệt mỹ, dung nhan cũng không tệ, mang nét dịu dàng đặc trưng của nữ tử Giang Nam. Một lần trên đường gặp kẻ xấu được Khương Lăng đi ngang cứu giúp, bà vừa gặp đã đem lòng yêu mến. Ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, nói không động tâm là giả. Hai người thuận nước đẩy thuyền, Khương Lăng bỏ ra một khoản tiền lớn chuộc thân cho bà, rước về phủ làm thiếp.
Khương Tố Nghênh xinh xắn thanh tú, cũng thừa hưởng được giọng hát hay của mẹ. Chỉ là tính tình nhút nhát, sợ người lạ. Thường ngày luôn rụt rè, đi đường hay cúi mắt rất ít mở lời. Vậy mà trong chuyện hôn sự, nàng lại cố chấp đến lạ. Dù tổ mẫu hay phụ mẫu khuyên bảo thế nào cũng không lay chuyển được. Hỏi lý do, nàng lại chẳng nói rõ ràng.
Người khác không hiểu nhưng Khương Hoạ Thuỷ thì biết.
Một cô gái xưa nay nghe lời trưởng bối, vì sao đột nhiên vì hôn sự mà trái ý phụ mẫu? Ngoài chuyện trong lòng đã có người, còn có thể là gì?
Mà người đó, Khương Hoạ Thuỷ cũng biết là đương kim Kỷ thân vương Hạ Thuật.
Nàng không rõ hai người làm sao quen biết. Nhưng kiếp trước, Khương Tố Nghênh cũng vì hắn mà giữ mình như ngọc. Về sau tuổi tác dần lớn, phụ mẫu thúc ép, nàng không chịu nổi ánh mắt dị nghị xung quanh, cuối cùng mới nói ra.
Nàng bảo mình và Kỷ thân vương đã sớm có tư tình, đời này ngoài hắn ra không gả cho ai khác. Khương Lăng tức giận đến mức nhốt nàng vào phòng củi ba ngày ba đêm. Nhưng thả ra rồi nàng vẫn không đổi lời, thề chết không theo người khác. Vương thị quỳ xuống cầu xin Khương Lăng. Cuối cùng họ cũng chẳng còn cách nào, đành mặc nàng chờ đợi. Nhưng chờ mãi đến khi dung nhan tàn phai, nhìn Kỷ thân vương hết phòng thiếp này đến phòng thiếp khác được rước vào rước ra, Khương Tố Nghênh vẫn không đợi được ngày hắn đến cưới mình.
Hai năm trước, Trường Dạ đã dọn khỏi Khương phủ, tự mình mua một tòa trạch viện. Ngoài miệng nói làm sư phụ nhiều năm đã chán, nàng cũng nên xuất sư nhưng Khương Hoạ Thuỷ biết hắn là đang tránh điều tiếng. Nhà mới cách Khương phủ không xa, nàng vẫn thường sang thăm.
Chỉ là nàng có chút hiếu kỳ. Tính ra sư phụ hơn nàng tám tuổi, nay đã hai mươi ba. Nam tử ở tuổi này phần lớn đã thê thiếp đủ đầy, con cái đầy nhà. Còn Trường Dạ thì sao? Suốt ngày độc lai độc vãng, hành tung bất định, đối với nữ tử thì không mặn không nhạt, thậm chí gặp cô nương chủ động tìm đến còn tránh như tránh tà.
Nhưng quan hệ của hắn với người trong giang hồ dường như rất tốt. Có khi nàng cùng Nguyễn Muội sang thăm sẽ gặp vài nhân sĩ giang hồ nàng chưa từng thấy. Họ đối với Trường Dạ vô cùng kính trọng. Nghe nói nàng là đồ đệ của hắn, thái độ với nàng cũng nhờ đó mà hòa nhã hơn.
Chuyện “sư phụ ăn thịt, đồ đệ húp canh” như thế, Khương Hoạ Thuỷ rất vui vẻ nhận lấy. Nguyễn Muội đứng bên cạnh nhìn mà đỏ mắt, la hét đòi bái Trường Dạ làm sư phụ để hưởng ké. Kết quả bị hắn lạnh lùng buông một câu: “Căn cốt ngươi không được.”
Một câu ấy chọc trúng chỗ đau của Nguyễn Muội. Nàng tuyệt đối không muốn thừa nhận mình nhiều năm như vậy vẫn chưa từng thắng nổi Khương Hoạ Thuỷ. Thế là tức giận giậm chân, còn Khương Hoạ Thuỷ thì đắc ý vô cùng.
Vài ngày sau, Nguyễn Muội lại đến Khương phủ. Theo chỉ dẫn của hạ nhân tìm khắp nơi, cuối cùng nàng cũng thấy Khương Hoạ Thuỷ bên bờ ao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
