Bị tra tấn suốt cả một đêm, khiến cho đám người ai nấy cũng đều tiều tụy cả tâm hồn lẫn thể xác, càng không có tâm trạng đâu mà ăn uống.
Bởi vì buổi sáng bọn họ đều tự báo cho nhau biết thứ mà mình cảm thấy kinh tởm nhất.
Vệ Đông cùng La Bộ mặt mày ỉu xìu giơ tay lên.
Thiệu Lăng sắc mặt kinh ngạc nhìn về phía ba cô gái, Trần Hâm Ngải từ đầu đến giờ vẫn như kẻ mất hồn, giống như không nghe thấy câu hỏi mới nãy của Thiệu Lăng, còn Phương Phỉ lại bảo “Không cần thấy lạ, chúng tôi quanh năm suốt tháng đều luyện tập lặn nước, đã quen với việc dù có gặp chuyện đáng sợ cỡ nào cũng không thể há miệng, nếu không sẽ bị sặc nước.”
Vu Long ở bên cạnh gật đầu.
Tuyết Cách với ảo ảnh là lũ thiêu thân bụng lớn nói “Nguyên nhân tôi cảm thấy ghê tởm lũ thiêu thân là vì trước đây có từng xem một bộ phim kinh dị kiểu tai nạn, trong đó có tình tiết thiêu thân bay vào trong miệng con người xây kén đẻ trứng, gây cho tôi ám ảnh tâm lý không thể nào xóa nhòa, cho nên ở ngoài đời mỗi khi gặp phải thiêu thân, phản ứng đầu tiên của tôi là ngậm chặt miệng mình lại.”
“Thế, hai người các cậu đã hét to lên những gì?” Thiệu Lăng lại nhìn về phía Vệ Đông cùng La Bộ.
Vệ Đông ngập ngừng nghĩ ngợi, nói “Thì…”A a a, cái đựu, a, a, a, a, a…” vậy đó.”
Mọi người “…”
La Bộ nghĩ lại, nói “Tui cũng hông nhớ rõ lắm, lúc ấy sợ đến vãi cả lái, nhưng mà nhìn chung bình thường tui thích hô lên kiểu kiểu “Đừng mà, đừng mà, a, a, a, chết mất, chết mất, a a a” đại loại vậy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)