Ở nơi này, toàn bộ những “súp gà” hay lời an ủi đều là vô dụng, cho nên mọi người ngoại trừ dùng ánh mắt tràn ngập kính nể nhìn Tuyết Cách ra, cũng chẳng làm được gì khác.
Thiệu Lăng vẫn luôn giữ cho mình bình tĩnh và lý trí, cũng không để thời gian lãng phí, tiếp tục lôi kéo mọi người lần nữa trở về với vấn đề quan trọng phải đối mặt “Tiếp theo, chúng ta thảo luận làm thế nào để ứng phó với ảo ảnh. Thực tế thì chỉ cần có phương pháp hữu hiệu, Tuyết Cách cũng không nhất định sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.”
“Phải đó, nếu tất cả chúng ta ai cũng không gặp nguy hiểm, đều còn sống, vậy sang hôm sau tiến hành bầu phiếu thôi.” Vu Long phiền muội nói.
“Đó là việc về sau mới cần phải suy xét, hiện tại chỉ nói đến làm cách nào để đối phó với ảo ảnh đêm nay.” Thiệu Lăng cầm mấy tấm thẻ tháo ra từ cuộn thẻ tre, lần lượt dùng bút viết vào đó năm từ “Thính giác” “Xúc giác” “Khứu giác” “Thị giác” cùng “Vị giác”, sau đó lấy thính giác và xúc giác ra để sang một bên, cầm lên tấm thẻ ghi khứu giác đưa cho mọi người xem.
“Dựa theo sự việc đã trải qua hai đêm trước, nếu ảo ảnh lợi dụng khứu giác làm thủ đoạn mê hoặc, mọi người có tưởng tượng ra được nó sẽ như thế nào không?” Thiệu Lăng nhìn mọi người hỏi.
“…Chú mày làm ơn tránh xa cứt đái dùm anh hộ cái được không?” Vệ Đông nổi điên “Quá nhiều tiền làm nghèo nàn trí tưởng tượng chú mày sao!? Tư tưởng rộng thoáng lên! Suy nghĩ bạo gan vào!”
“Nói thiệt chứ tui thấy nếu ảo ảnh thảy tui vào hố cứt đái, tui thề là thà nhảy xuống biển chết quách đi cho rồi chứ không muốn chết trong cái hố đó đâu.” La Bộ nhỏ giọng lầu bầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
