Trong bóng đêm, vang lên tiếng quần áo cọ xát vào nhau, Lưu Ngạn Lỗi vội vàng dùng nút tai tự chế nhét vào lỗi tai, sau đó cầm lấy tay của hai người ngồi hai bên mình —— trước đó đã thống nhất là mọi người cố gắng nắm lấy tay nhau.
Tay trái là Vu Long, tay phải là Trần Hâm Ngải, nắm lấy rồi hắn mới phát giác tay của hai người họ vừa lạnh vừa ẩm, lại hơi run lên.
Trong phòng không có ánh sáng vốn dĩ đã tối đen, rồi đột nhiên lại có một vùng tối càng dày đặc càng mịt mù hơn yên lặng tràn vào, bao trùm lên tất cả mọi thứ.
Thời gian lê lết kéo đi, âm thanh nước biển vẩn đục cuộn tròn thành sóng cách bong thuyền chầm chậm từng tiếng từng tiếng truyền vào..
Ràoo—— Ràooo——
Âm thanh ấy nghe có vẻ như vang vọng xa xôi mịt mờ, trống rỗng lại vắng lặng…
Thanh âm vang lên từ con đường nhỏ bên ngoài phòng, khe khẽ rồi lớn dần, từ xa dần dần tiếp cận, nó vang lên một cách chậm rãi từ tốn, tựa hồ như có thứ gì đó đang giẫm lên các tấm ván gỗ lót sàn thuyền.
Cọt kẹt, cọt kẹt… cọt kẹt…
Âm thanh dừng lại ngoài cửa phòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)