*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lúc Mục Dịch Nhiên đi vào cửa hang, thấy đồng bạn bên trong ai nấy cũng đều mở ra đèn pin di động, chiếu hang động tối đen sáng ngời.
Mục Dịch Nhiên rõ ràng là không ngờ Tần Tứ lại mang theo bên mình một cái đài radio như thế, vẻ mặt để lộ kinh ngạc, sau đó đưa tay ý bảo cứ tự nhiên.
Tần Tứ cầm đài radio nho nhỏ màu gỗ nâu với vỏ ngoài trơn bóng, hai ngón tay xoay nhẹ cái công tắc mở đầy hoài cổ.
—— ngay lần đầu tiên Tần Tứ bước vào văn phòng thuộc về mình trong bệnh viện trung tâm Tâm Thành, hắn quả thật kinh ngạc đến ngây người, bởi vì nơi ấy trang hoàng rất giống văn phòng của hắn năm ấy, văn phòng mà hắn từng ngồi mỗi ngày năm năm về trước, kể cả cái máy radio nho nhỏ với tạo hình hoài cổ đặt ở trên bàn, đó chính là món quà sinh nhật mà bạn gái tặng cho hắn.
Năm đó bởi vì quá mức khổ sở, nên radio cũng bị hắn cất đi không dùng đến, lại chẳng ngờ lần ấy trong nhà mất trộm, tên trộm khốn kiếp đến cả đài radio nho nhỏ cũng thuận tay trộm đi—— kia gần như là thứ tưởng niệm duy nhất cô ấy để lại cho Tần Tứ.
Tần Tứ đứng trong hang động, bật mở radio, trong radio đang phát một bài hát tiếng Anh xưa cũ, giọng ca sĩ nữ khàn khàn mà quyến rũ vút cao, tựa như muốn khảm nên linh hồn cho cả cái hang động này.
Mấy người đi phía trước nghe được tiếng nhạc, bước chân hơi khựng lại, rồi đều đồng loạt quay đầu nhìn Tần Tứ ở phía sau, im lặng không nói gì.
Trong hang động tối om, một bài hát tiếng Anh xưa cũ ấy vậy mà lại có thể khiến tâm tình người ta thư thả thoải mái.
Ngay lúc Vệ Đông đang tính bảo Tần Tứ vặn âm thanh lớn một chút thì, tiếng nhạc bất ngờ đột ngột im bặt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
