*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Phong cách kiến trúc của bảo tàng mỹ thuật Thanh Đồng cực kỳ thống nhất với tên của nó.
Cả bức tường bên ngoài bảo tàng đều được thiết kế màu sắc cùng kết cấu giống hệt như đồng thau.
Cơ mà đám người vào tranh bọn họ cũng không có tâm trạng đâu mà thưởng lãm công trình kiến trúc thoạt nhìn cổ kính vô cùng này.
Một trận mưa thu mang theo rét lạnh xâm lấn toàn bộ thành phố, chỉ trong một tuần mà nhiệt độ không khí liên tục giảm mạnh ba lần, lạnh đến đám “tha hương xa xứ” bọn họ không kịp trở tay, Tần Tứ thậm chí vừa xuống máy bay liền phải chạy đi mua một cái áo phao mỏng mặc tạm.
Mục Dịch Nhiên phải đi bán đảo Appennini, đêm qua ba giờ Kha Tầm có gọi điện thoại cho bạn trai, lúc ấy đối phương chỉ vừa mới xuống máy bay.
Kha Tầm nhéthai taytrong túi quần, ngước mắt nhìn mưa rơi trên đường cái “Gấp gì mà gấp, trước tám giờ tối vào cũng kịp mà, để đại lão ngủ thêm một lát đi.”
“Xời xời, còn bày đặt ra vẻ mình xót người yêu kìa kìa,” Vệ Đông quay đầu “Đến đây nào Hạo Văn Nhi, anh “xương”, đưa tay đây nhét vào túi anh, cho nó ấm áp.”
Chu Hạo Văn vẻ mặt lạnh lùng giơ bàn tay của mình lên, bên trên có đeo một chiếc găng tay mỏng.
“Sao đứa nào cũng tự biết lo cho thân hết dậy,” Vệ Đông run lên “Thiệt hối hận na, lẽ ra nên nghe lời mẹ tao mặc dày thêm mấy lớp, lạnh quá tao cảm giác muốn tè trong quần rồi… Kha Nhi, mày có mang dư cái áo nào không?”
Kha Tầm tháo cái túi đeo chéo trên vai xuống ném cho đối phương “Có mỗi cái áo khoác thôi, mày mặc tạm đi, đừng làm dơ đó.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
