Dẫu tâm trạng của mỗi người lúc này đều nặng nề khó chịu, nhưng giữa lúc tình thế cấp bách khẩn trương như hiện tại, thật sự không có thời gian để họ chậm trễ.
Triệu Yến Bảo phát hiện được manh mối từ lời nói của Tiêu Cầm Tiên —— chữ nằm trên trán.
“Đây là manh mối sao? Tiêu Cầm Tiên là làm sao mà biết được?” Rất nhiều người cảm thấy khó hiểu.
Những lời này không hẳn là manh mối, nói đúng hơn là một lời dùng ngữ khí nhấn mạnh nhắc lại.
“Nhưng mà ba chữ Vu Bắc Quốc kia làm sao có thể ở trên trán ai đó được!” Vệ Đông chớp ánh mắt sưng đỏ nói ra suy nghĩ của mình “Trong thành phố này có rất nhiều người từng thấy qua ba chữ kia, chẳng lẽ bọn họ đều từng gặp qua kẻ có chữ viết trên trán kia sao, tuyệt đối không thể nào! Trừ khi kẻ nọ là thị trưởng của Tâm Thành…”
Chu Hạo Văn nói “Không chừng là một kiểu diễn đạt trừu tượng, chẳng hạn như một pho tượng điêu khắc người hoặc động vật, trên trán có khắc chữ.”
“Cho dù là như thế thì pho tượng kia hẳn cũng phải là một kiến trúc mang tính biểu tượng, nếu không làm sao có nhiều người bảo mình từng gặp qua như vậy.” Tần Tứ nhìn bản đồ trên tay, bởi vì tập trung nhìn quá lâu, cảm giác như mình sắp sửa không biết mấy chữ ghi trên đó rồi.
“Vậy đi, mọi người bình tĩnh lắng đọng lại một chút, để ánh mắt nghỉ ngơi một lát,” Mục Dịch Nhiên nói “Bây giờ tôi sẽ đọc ra các địa danh trên bản đồ, cứ đọc cái nào chúng ta sẽ khoanh vòng cái ấy lại, đọc xong một phần sẽ đổi sang Kha Tầm đọc. Trước mắt tôi cũng chỉ nghĩ đến thử đổi góc độ thử xem, có vài thứ nhìn không ra nhưng biết đâu lại nghe ra được.”
Mọi người cũng không còn cách nào tốt hơn, liền nhắm mắt lại nghe Mục Dịch Nhiên đọc địa danh trên bản đồ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)