Lấy trạm kiểm soát trước mặt làm ranh giới, bên trong thành bốn bề cỏ non xanh thẳm, còn bên ngoài thành lại là cỏ khô héo úa trải rộng khắp nơi.
La Duy vẫn như cũ tập trung ánh mắt nhìn về phía cái vali tay kéo kia, giống như không quá tin tưởng “Cô đã trộm toàn bộ thú mang theo? Cô làm lúc nào?”
“Xin lỗi vì vẫn luôn gạt cậu, cậu cùng đám người kia là bạn của nhau, nếu tôi nói cho cậu biết quá sớm sợ là sẽ gây thêm phiền phức.” Tô Bản Tâm vẫn ngồi im trên vali “Lúc Quẻ Quy Muội xuất hiện, tôi liền lên kế hoạch cho toàn bộ việc này, cũng may sáng nay tất cả mọi người đều có việc rời khỏi bệnh viện, cho nên tôi mới có cơ hội ra tay.”
“Tức là sáng nay cô không hề xem ghi hình về Tiêu Cầm Tiên?”
“Sau đó cất mấy thứ này vào vali tay kéo, gửi nhờ trong cửa hàng bán vali?” La Duy tự cảm thấy việc này nếu bảo mình làm, chắc chắn không thể nào hoàn mỹ được như vậy.
“Lôi kéo quan hệ với người khác cũng không phải chuyện khó gì, mấy cô gái nhân viên tiệm vali ngày hôm qua đã quen mặt tôi rồi, dùng mấy hộp thuốc bổ sung nước cao cấp trong bệnh viện là có thể mua chuộc bọn họ.” Tô Bản Tâm cảm thấy việc này chẳng có gì đáng nhắc tới.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


