Giữa trưa, mọi người lại tụ tập dùng cơm ở căn-tin bệnh viện.
“Chử Chi Dung bảo khi chúng ta gom đủ 13 kg thú rồi, cuối cùng sẽ mời người đến siêu độ.” Tần Tứ nói.
“Hiện tại đã gom đủ số thú rồi, khi nào thì giao nộp?” Tô Bản Tâm hỏi.
“Chúng tôi có gọi điện thông báo với Chử Chi Dung, ông ta bảo… trước tối hôm nay sẽ có nhân viên chuyên môn đến cục cảnh sát nghiệm chứng hàng.” Tần Tứ nói.
Mọi người nghe xong lời này cũng không nhịn được thầm mắng một câu, đây quả thực là cố ý dồn bọn họ vào con đường chết, chẳng lẽ bọn họ vẫn phải ở lại nơi này thêm một đêm nữa sao? Đến đêm ắt phải có người bị lựa chọn tử vong, mà nếu may mắn không có ai chết, sáng hôm sau bọn họ lại sẽ đối mặt với việc bầu phiếu chọn ra người chết bù còn tàn nhẫn gấp mấy lần kia!
“Hiện tại quan trọng nhất chính là tìm ra chữ ký! Chỉ có tìm ra chữ ký chúng ta mới có thể thoát khỏi chuyện này!” Vệ Đông vẫn luôn đặt chữ ký ở vị trí ưu tiên hàng đầu, như lời cảnh tỉnh mình mọi lúc mọi nơi.
Mọi người gật đầu, Tần Tứ nói “Chúng ta ăn cơm xong rồi nghiên cứu bản đồ một chút thử xem, coi có nơi nào có khả năng ẩn giấu chữ ký không. Cô Tô và La Duy buổi chiều phải đi nhà ga xe lửa tìm chữ ký, chỉ hai người thôi thì có thiếu quá không?”
Tô Bản Tâm suy nghĩ “Hôm qua là hai chúng tôi tán gẫu với bọn họ, hiện tại nếu thêm người e là không được tốt lắm, thôi cứ để hai người chúng tôi đi là được rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


