*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Thi thoảng tôi lại sinh ra một ảo giác, giống như cô ấy vẫn chưa chết, vẫn đang sinh sống tại thành phố này, rồi không chừng một ngày nào đó, chúng tôi sẽ vô tình gặp nhau trên đường phố, rồi trong nháy mắt liền nhận ra đối phương, sau đó giống như mọi thứ đều chưa từng xảy ra, tiếp tục sống những ngày tháng bên nhau.” Trong đáy mắt của Tần Tứ hiện lên khát khao.
Dư Cực lại cười đến có vẻ xấu hổ “Tôi không được hạnh phúc giống như anh. Bạn đời của tôi trước khi qua đời đã rời bỏ tôi rồi, nhưng tôi vẫn coi người ấy là duy nhất của đời mình. Thật đó, người ấy là mối tình đầu của tôi, cả đời tôi chỉ yêu mỗi một lần này thôi.”
Tần Tứ cũng ngại không dám hỏi, liền im lặng lắng nghe.
“Điều kiện của tôi không được tốt như anh, cũng không có nhiều cơ hội, cho nên gặp được một người thích hợp với mình, hơn nữa người ấy còn yêu mình… tôi cảm thấy đó đã là ân huệ lớn nhất cuộc đời mà ông trời đã ban cho tôi.” Dư Cực nói tiếp.
Tần Tứ không rõ lắm cái gọi “điều kiện tốt” kia là chỉ cái gì “Cậu vẫn luôn ở nước ngoài học vẽ tranh sơn dầu, theo lý mà nói…”
“Ý tôi không phải nói về điều kiện vật chất, nói thật ra thì… tôi cũng giống hai người bạn của anh vậy ấy.”
“Hở?”
“Tôi là đồng tính ấy mà, bản thân tôi vẫn luôn cảm thấy chuyện làm tôi khó xử rất nhiều, đến tận bây giờ tôi còn chưa dám nói với người nhà tôi về việc này.” Dư Cực có hơi ngại ngùng vò đầu “Tôi gặp cậu ấy ở nước ngoài, hơn nữa còn là dân học nghệ thuật, khi ấy tôi vẫn luôn có một loại cảm giác giống như nằm mơ cũng có thể cười tỉnh vậy, không dám tin rằng việc may mắn như vậy có thể rơi trúng đầu tôi. Phải rồi…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)