Những người trên trán có dấu vết đỏ không phải ai cũng sẵn lòng nói ra tâm sự của mình, mà có thì cũng là chọn cái để nói.
Chu Hạo Văn vẻ mặt lạnh tanh tanh không nói một tiếng nào, cũng nhất định không chịu nghe người khác kể chuyện, ra khỏi nhà hàng liền rảo bước đi thẳng về phía chỗ ở của mình.
Tiêu Cầm Tiên thì lại chắc chắn tin rằng mình không có thú ký, vẻ mặt lạnh lùng một mình trở lại ký túc xá cục cảnh sát.
Dư Cực vẫn cứ luôn bám theo sau Tần Tứ không chịu đi, giống như coi Tần bác sĩ trở thành cái phao cứu sinh vậy.
Mà một vị đồng nghiệp cũng làm trong bệnh viện khác là Tô Bản Tâm tuy rằng trong lòng cũng không bình tĩnh, nhưng dù sao cũng thuộc nhóm người không có thú ký, nên lúc này cô cùng bạn mình là Lion đứng dưới đèn đường tán gẫu, thi thoảng lại giơ tay vỗ nhẹ vai đối phương, giống như đang cho nhau an ủi.
Kha Tầm cùng Vệ Đông đều ở lại, cùng Tần Tứ đứng dưới tàng gốc cây ngọc lan vọng xuân cao to kia.
Dư Cực giống như cái đuôi đứng bên cạnh Tần Tứ, vẻ mặt có hơi xấu hổ “Tôi biết tôi đứng đây hơi kỳ, nhưng tôi không muốn rời khỏi Tần bác sĩ, lỡ đâu bất ngờ thấy đau ở đâu đó mà Tần bác sĩ ở kế bên cũng nhờ ảnh dùng dao mổ cắt thứ kia ra ngoài, cũng có thể cứu tôi một mạng.”
Tần Tứ rất muốn thanh minh, rằng mình không có thói quen mang dao mổ kè kè bên mình, nhưng nhìn thấy biểu tình khẩn trương đến rối bời của Dư Cực, đành thôi không nói.
Vệ Đông nhìn lên trán Tần Tứ, nhớ tới lời La Duy mô tả về dấu vết thú ký của Tần Tứ lan rộng ra cả phần trán trái đến xuống ánh mắt, trong lòng cảm thấy rất khó chịu “Hạo Văn Nhi không nói, anh cũng không nói, nói khó nghe một câu chứ Trì Lôi đi rồi còn có Triệu Yến Bảo khuyên nhủ cô ấy, nếu hai người… Tới chừng đó tui cũng không biết hai người tại sao lại đi nữa…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
