Kha Tầm dùng hai tay đè chặt hai đoạn mạch máu bị đứt vỡ ra nơi cổ của Lion, làm như vậy giống như tạm thời ngăn máu phun ra, nhưng tình trạng của Lion vẫn nằm bên bờ vực nguy hiểm.
Kha Tầm cảm giác cả người mình đều run rẩy, chỉ có duy nhất hai bàn tay giữ chặt mạch máu là còn giữ vững —— bởi vì rất có thể chỉ vì lỡ tay run lên một cái, sẽ làm một người sống mất đi sinh mệnh.
“Đó là cái gì!?” Tiêu Cầm Tiêng gào lên một tiếng rít chói tai “Cổ của anh ta có cái gì!?”
Kha Tầm sợ bản thân mình bị ảnh hưởng nên cố không nhìn xuống, nhưng vẫn có thể cảm giác được, mới đầu cứ ngỡ là mạch máu của Lion khẽ nhúc nhích mỗi khi hô hấp, nhưng cảm xúc càng lúc càng lớn hơn, làm cho người ta cảm giác Lion giống như một con ếch, dưới cằm phồng ra rồi teo lại.
Tất cả mọi người đều bị tình cảnh trước mắt sợ hãi đến ngây người, cổ của Lion quả thật đang biến đổi, nó liên tục căng phồng ra, Mục Dịch Nhiên bước qua, đưa ngón tay kiểm tra hơi thở của đối phương, ánh mắt chợt dừng lại trên trán đối phương một lát, vẻ mặt trầm xuống.
“Anh ta chết rồi.”
Kha Tầm không dám lấy tay ra, cậu còn nhớ rõ rất nhiều năm trước từng đọc qua một cái tin tức, có một người ở thang máy bị kẻ nào đó cắt cổ họng, lại nhờ vào người bạn của mình dùng tay chẹt lại động mạch chủ ở cổ, mãi cho đến khi xe cấp cứu chạy tới, cuối cùng được cứu sống.
“Kha Tầm, anh ta chết rồi.” Mục Dịch Nhiên nhìn cái cổ đang dần dần phình to của Lion, làn da nơi ấy bị giãn ra đến mức như trong suốt, khối phình ra lúc này lớn như một quả bóng bầu dục.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)