*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Cần chúng tôi cùng cậu trở về không?” Kha Tầm nhìn La Duy.
“Không cần, cảm ơn.” Vẻ mặt của La Duy vẫn thế, tĩnh lặng như tờ, không có chút cảm giác nào thoải mái như vừa thoát khỏi cái chết, hay thậm chí là nghĩ lại mà sợ hãi.
Vệ Đông được Tần Tứ hỗ trợ giới thiệu kết bạn Wechat với một vị bác sĩ tâm lý, vừa ngồi xuống ghế xe lửa liền buồn rầu đau khổ nói “Tao nghĩ lần này chắc phải gặp ác mộng ít nhất cũng nửa tháng”.
Đợi mãi chẳng thấy Kha Tầm đáp lại, ngước mắt nhìn về chỗ ngồi đối diện, thấy người nào đó đang ân cần đủ kiểu bưng trà rót nước, lột chuối hầu hạ nam thần nhà mình.
Vệ Đông “…” Tứk!!! Đến nỗi ác mộng cũng không mơ thấy nổi!
“Anh rất ít khi ngồi xe lửa đúng không?” Kha Tầm hỏi nam thần nhà mình.
“Cũng có.” Nam thần mặc âu phục mang giày da, trong tay cầm trà xanh ướp lạnh, trước mặt là mì gói Khang sư phụ.
“Được rồi, được rồi, mì oke rồi đó.” Kha Tầm nhiệt tình giúp đối phương mở nắp mì ra “Em nấu mì ăn liền ngon tuyệt vời luôn, anh hỏi Đông Tử thử xem là biết.”
Vệ Đông “Xin lỗi, Đông Tử đã thoát khỏi phòng lai-trim.”
Kha Tầm “…”
Dáng vẻ ăn mì gói của nam thần cũng cực tao nhã quyến rũ, Kha Tầm lệch người, chống khuỷu tay trên bàn nhỏ, một tay nâng cằm ngồi xem từ đầu cho tới cuối, sau cùng còn chu đáo dâng lên khăn tay “Ăn tạm một ít, về nhà em nấu món ngon cho anh ăn.”
Mục Dịch Nhiên nhìn cậu một cái, khẽ nở nụ cười “Phiền em rồi.”
Kha Tầm bị nụ cười nhẹ nhàng của nam thần mê đảo đến hoa cả mắt, đứng phắt dậy nhìn về phía đầu toa xe lửa hô “Xe lửa này chạy gì mà chậm thế, kẹt xe hay gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

