*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vệ Đông nghẹn ngào đến mất cả tiếng, hắn cuộn người co rụt lại, mắt nhìn cánh cửa 《 Ông hổ học võ 》khàn giọng rít lên “Kha Nhi—— Kha Nhi—— Mày mau trở lại đi! Mau trở lại cho tao! Kha—— âu——”
Một con mèo khổng lồ từ bên ngoài tông cửa lao vào, đẩy ngã Vệ Đông té thành một nùi. Vệ Đông bị mèo to dùng móng vỗ vỗ vào đầu, ngước mắt nhìn lên liền thấy con mèo to xác kia cả người nhảy dựng, bổ nhào chui vào lòng Mục Dịch Nhiên.
“Kha Nhi——” Vệ Đông sợ hãi lồm cồm bò dậy “Nó hoàn toàn biến thành mèo rồi!? Làm sao đây!? Phải làm sao bây giờ! Nó còn rời tranh này được không!? Đại lão! Đại lão! Làm sao bây giờ?!”
“Đừng khẩn trương” Mục Dịch Nhiên ôm chặt con mèo lớn trong lòng, thanh âm trầm ổn “Em ấy vẫn chưa hoàn toàn dị biến, đồng tử vẫn là con người. Chúng ta còn thời gian——”
Mười một giờ đúng.
Cái thùng giữa phòng lại “phốc” một tiếng, mở nắp ra.
Dưới đáy thùng ngay ngắn chỉnh tề xếp một chồng thẻ giấy với màu sắc rực rỡ, bên trên mỗi thẻ giấy lần lượt in poster của mười ba bộ phim hoạt hình, nhưng bên trên poster lại thiếu mất tên phim hoạt hình, bên cạnh kèm theo một cây bút.
Không có bất cứ yêu cầu nào, chỉ có thẻ giấy cùng bút.
Vệ Đông đứng tại chỗ kinh ngạc giật mình, hồi lâu mới lẩm bẩm một tiếng “Như vậy là… Chúng ta sẽ chết hết ở nơi này sao…”
“Tiểu Kha cũng không biết gì về bộ phim kia sao?” Tần Tứ vẻ mặt sốt ruột hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

