Thời tiết quả là cái giống ngang ngược nhất cõi trần đời, nói lạnh liền lạnh, qua mấy trận mưa thu, nháy mắt liền đến mùa phải khoác áo len.
Phòng trưng bày nghệ thuật Bản Tâm nằm ở một thành phố cũ tuyến 3 (*), đặc biệt hiếm thấy là nơi đây có hẳn một con đường với không khí học thuật nồng đậm, càng hiếm thấy hơn là cửa hàng trên đoạn đường đó đều là của tư nhân.
Phòng trưng bày nghệ thuật Bản Tâm nằm ở giữa thư viện Bản Tâm cùng rạp phim Bản Tâm, xem tên thì thoạt nhìn có vẻ như ba nơi này đều thuộc về một chủ sở hữu.
Nhưng đại đa số mọi người ánh mắt đều bị tấm bảng quảng bắt mắt treo trước cửa hấp dẫn —— chủ đề triển lãm cuối tuần này: Cuối thu, thời khắc tình yêu chín muồi.
Bên cạnh còn có một dòng chữ nhỏ viết: Đồng thời mở cửa nhà ăn đêm khuya của phòng mỹ thuật.
Mục Dịch Nhiên cùng Kha Tầm ăn mặc áo len tròng đầu cùng kiểu dáng đứng cạnh bên nhau, tựa như đôi tình nhân theo đuổi chút tình điệu vụn vặt, đã vượt qua cảm xúc khẩn trương cùng thăm dò lẫn nhau, đang chuẩn bị tiến vào “thời khắc tình yêu chín muồi”, màu áo của hai người cũng rất hợp với cuối thu—— Mục Dịch Nhiên là màu lông lạc đà đậm, Kha Tầm là màu be ấm.
“Cuối tuần, chính là ngày chúng ta phải đi vào,” Chu Hạo Văn vẻ mặt lạnh nhạt đề cập tới sự giảo hoạt của chủ mưu sau lưng “Cũng tức là chúng ta không thể có cách nào nhìn được tranh vẽ trước.”
“Trừ phi chúng ta tìm cách liên hệ chủ của phòng trưng bày này.”
“Thật ra đã liên hệ rồi, chủ của nơi này là một cô gái khá trẻ tuổi, tên là Tô Bản Tâm.” Mục Dịch Nhiên tiết lộ “manh mối điều tra được” của mình mấy ngày nay.
“Vậy cô gái kia nói thế nào?” Kha Tầm cũng là lần đầu tiên nghe Mục Dịch Nhiên nhắc tới việc này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)