Khi cơ thể của Cát Lỗi bị cái miệng vô hình gặm nhấm đến gần như không còn thì, những cái mặt người khảm trên vách tường cùng trần nhà mới rốt cuộc dần dần biến ảo trở lại thành vì sao cùng ánh trăng.
Đó là một buổi tối mà bọn họ cả đời cũng khó có thể quên nổi, ngược đãi tàn nhẫn đẫm máu diễn ra ngay trước mặt họ, kề sát bên cạnh, cách họ trong gang tấc.
Tần Tứ dựa người vào tường, ngửa mặt nhắm mắt, hai bàn tay nắm đao giải phẫu vốn vẫn luôn vững như bàn thạch hiếm thấy khẽ run rẩy.
La Duy bị Mục Dịch Nhiên bóp cổ hôn mê, ngã nằm bên chân Kha Tầm, Kha Tầm ngược lại vẻ mặt lạnh lùng không có cảm xúc đưa mắt nhìn chằm chằm địa ngục hung tàn, trong đáy mắt tựa hồ như bị thi thể cùng sắc đỏ của máu chiếu rọi, chớp nháy một mảnh đỏ trắng đan xen.
“Kha Tầm.” Mục Dịch Nhiên đứng bên cạnh cậu, khẽ nghiêng đầu nhìn cậu, ánh mắt tràn ngập quan tâm không thèm che giấu tản ra từ trong đáy mắt lạnh nhạt ấy.
Kha Tầm quay đầu nhìn hắn, khe khẽ “meo” một tiếng.
Cậu nói: Chúng ta tiếp tục thôi.
Mục Dịch Nhiên hai mắt dịu lại, vươn tay nhẹ nhàng vỗ về bộ lông sau gáy của cậu “Ừ, tiếp tục thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
