*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ngụy Miểu một đường chạy như trở về vừa lúc va vào La Duy đang từ cửa tính đi ra ngoài, sau đó bị Tần Tứ cùng Vệ Đông mỗi người một bên kéo trở vào phòng tròn, La Duy cũng không quan tâm đẩy ra Vệ Đông, hai mắt đỏ ngầu xuyên qua tròng kính mắt nhìn chăm chăm Ngụy Miểu “Có kích hoạt thế giới ẩn không?”
Ngụy Miểu khóc lắc đầu “Tôi sợ… Tôi sợ Na Tra giết tôi nên tôi… tôi không có hỏi hắn kiếm ở đâu…”
“Buông tôi ra!” La Duy quay đầu quát vào mặt Vệ Đông “Buông tôi ra, tôi đi tìm Na Tra hỏi——”
“Thế giới ẩn mà Na Tra náo hải kích hoạt, rất có khả năng là thế giới của Mi Gian Xích chứ không phải là Thiên Thư Kỳ Đàm.” Mục Dịch Nhiên bình tĩnh nói với La Duy, dùng hai ba câu liền phân tích rõ ràng với mọi người về việc này “Hiện tại chúng ta chưa phát hiện ra điểm nào chung giữa Na Tra náo hải và Thiên thư kỳ đàm.”
“Vậy—— vậy thế giới nào mới có khả năng!?” La Duy truy hỏi, tầm mắt tựa như hóa thành vật chất găm chặt trên mặt Mục Dịch Nhiên, Kha Tầm cùng Tần Tứ.
“Thật sự rất khó phán đoán…” Ngữ điệu của Tần Tứ nặng nề tràn ngập khó xử, trong ánh mắt lại lộ ra vẻ tiếc nuối cùng xót thương như một vị bác sĩ đối mặt với bệnh nhân của mình.
Lý Nhã Tình khóc đến muốn hôn mê, La Duy cau chặt mày ôm cô vào lòng, khó kềm nén được mà run rẩy cả môi.
Hai người ngồi một bên nói với nhau gì đó, không ai chú ý lắng nghe, hoặc đúng hơn là không ai nhẫn tâm nghe họ nói chuyện, Ngụy Miểu cũng ở bên cạnh đờ đẫn khóc rống, Tần Tứ bước sang bên cạnh, nhẹ giọng hỏi cô có cần để lại lời gì cho người thân không.
Kha Tầm thay Lý Nhã Tình rút một cái thăm, bên trên viết mấy chữ 《 Đạo sĩ Lao Sơn 》
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
