*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lúc Tần Tứ cùng Mục Dịch Nhiên quay trở lại phòng tròn, Kha Tầm giống như thấy được chúa cứu thế của nhân loại vậy, cả người bổ một cái nhào lên người Mục Dịch Nhiên, giống như chỉ muốn cứ thế mà treo cái thân mèo này trên người hắn.
Wao wao meo meo nói một hồi, Mục Dịch Nhiên lần tay ra sau gáy nhéo một cái, xem như xoa dịu an ủi con mèo to xác xù lông, lại quay sang nói cùng mọi người “Kha Tầm nói, phim hoạt hình đối ứng với Kỳ Cường là 《 Mi Gian Xích 》.”
“《 Mi Gian Xích 》?” Tần Tứ nhíu mày suy nghĩ, nhưng lục lọi trong trí nhớ hồi lâu vẫn không tìm ra được gì “Tôi chưa từng xem, cũng chưa từng nghe qua bộ phim hoạt hình này.”
“Kha Tầm bảo, tình tiết câu chuyện trong phim có một chút cải biến cùng gia công nghệ thuật, nhưng đại thể chính là như vậy.” Mục Dịch Nhiên phiên dịch.
“Vậy xem ra, Kỳ Cường quả thật là đối ứng với 《 Mi Gian Xích 》.” Tần Tứ gật đầu.
Vệ Đông nghe mà líu cả lưỡi “Làm phim hoạt hình cho con nít xem từ câu chuyện kinh dị như vậy mà cũng được á?”
“Méo meo meo wao wao meo meo méo.”
“Kha Tầm bảo, bộ phim hoạt hình này bởi vì phong cách quá mức quỷ dị lại tăm tối, hơn nữa nội dung cũng mang hơi hướm người lớn, từng khiến cho tranh luận không nhỏ,” Mục Dịch Nhiên liếc sang Kha Tầm “Hồi bé người này từng vì xem qua một lần mà mơ thấy ác mộng, nên nhớ rất kỹ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


