“Nhưng phải làm thế nào mới có thể kích hoạt?” Vệ Đông vội hỏi.
“Hay là phải hát theo bọ ngựa đực?” Tần Tứ nói.
“Ớ… Thế à, để tui đi thử xem sao,” Vệ Đông vẻ mặt hơi khó xử “Nhưng mà tui ca hát hơi lạc nhịp á, có khi nào bởi vì vậy mà không mở ra được cửa thế giới ẩn không?”
“Để tôi đi cùng cậu.”
“Ố, Hạo Văn Nhi cậu biết ca hát à?” Vệ Đông mừng rỡ hỏi.
“Vậy tôi cùng La Duy trở lại thế giới 《 Mi Gian Xích 》xem sao,” Tần Tứ cầm lấy tờ giấy có ghi các manh mối mà đám Kha Tầm Mục Dịch Nhiên phân tích liệt ra “Dựa theo mấy cái trọng điểm vạch ra trên đây thử từng cái, ít nhiều gì hai người tốc độ cũng nhanh hơn một người.”
Lúc này trong căn phòng ban đầu cũng chỉ còn lại Kha Tầm và Mục Dịch Nhiên, hai người né qua máu me lan tràn đầy đất cùng thi thể la liệt, tìm một góc sạch sẽ ngồi xuống, Mục Dịch Nhiên tay cầm tờ giấy ghi manh mối, Kha Tầm thiếu đều đeo lên người hắn, hai người tụ đầu tiếp tục cùng nhau nghiên cứu.
Đuôi mèo sau lưng thi thoảng lại quét ngang đùi Mục Dịch Nhiên, Kha Tầm bỗng há to miệng ngáp một cái.
“Buồn ngủ?” Mục Dịch Nhiên nghiêng đầu nhìn cậu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
