Chu Hạo Văn có chút nghẹn lời, không phải với Kha Tầm, mà là với chính mình.
Đây có lẽ cũng là “di chứng” của việc quá mức chú trọng quy tắc, liên tục mấy ngày đều phải rút thẻ chọn ra khu thực nghiệm khiến cho bọn họ cũng sinh ra quán tính trong tư duy, lại thêm mấy hôm trước phải rời khỏi khu thực nghiệm ngầm lên trên là vì muốn tìm kiếm manh mối, hiện tại nếu đã có bảy tám phần chắc chắn chữ ký nằm dưới khu thực nghiệm ngầm, bọn họ cũng không cần phải lên trên làm gì nữa.
Chỉ cần không rời khỏi tầng ngầm, thẻ số của bọn họ sẽ không bị cập nhật lại, cũng không cần lấy thẻ lại.
Bởi vậy mới nói, đối với những người tư duy quá mức bay bổng thì, nếu chúng ta coi thường hắn, nhưng hắn sẽ đáp lại cho chúng ta một cái… “kinh hỉ”.
Tần Tứ đáy mắt khẽ chớp động, thanh âm nhẹ hẫng “Tôi nghĩ… Hoàng Bì và Kỳ Cường sẽ không đồng ý. Hơn nữa phòng thí nghiệm C không đủ bốn người, không biết trong tình huống không phù hợp quy tắc như vậy sẽ gây ra phản phệ nào không.”
“Tần bác sĩ,” Kha Tầm nhìn đối phương với ánh mắt của một bệnh nhân có “di chứng”, nói “Phòng thí nghiệm C có hai cái máy, làm cùng một loại thực nghiệm, thiếu mất hai người chả sao cả, vẫn còn một máy có thể dùng, đây không xem là trái với quy tắc.”
“Hơn nữa, cho dù phòng thí nghiệm C không có ai tôi cũng không nghĩ là trái với quy tắc, nếu mấy ngày sắp tới chúng ta vẫn chưa thoát khỏi nơi này, người sẽ càng ngày càng ít, khi chỉ còn lại bốn người thì ắt hẳn sẽ có một phòng thí nghiệm không thể tiến hành thực nghiệm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



