Thời gian trên di động, nhảy đến 24 giờ.
Bên ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân giẫm trên đất.
Kha Tầm lập tức cầm di động của Chu Hạo Văn mở chức năng camera, bật lên đèn pin, sau đó bước tới đặt cái di động ấy lên cái giá cố định, điều chỉnh góc độ thích hợp, rồi lại trở về vị trí của mình, đặt cổ kề sát vào gậy lau nhà, trên tay cầm di động đã được mở sẵn camera của Mục Dịch Nhiên giơ lên.
Cậu cũng không vội vã tự hôn mê chính mình, mà muốn từ ống kính camera nhìn xem một cái trước, từ ngoài cửa đi vào là những “người” nào, có lẽ sẽ phát hiện ra manh mối quan trọng tìm ra chữ ký cũng nên.
Tiếng bước chân đến gần trước cửa, tiếng quẹt thẻ vang lên, cửa phòng thí nghiệm bị đẩy ra.
Trên màn ảnh di động, có vài bóng người màu xám đi tới, phát ra thanh âm giống như thốt lên kinh ngạc, tiếp theo sau, có hai bóng người đi đến chỗ để đèn pin tắt nó đi.
Đèn pin là thứ thuộc về viện nghiên cứu, cho nên mới bị mấy bóng người kia nhận ra, còn di động bị bỏ qua lại chứng tỏ suy đoán của Kha Tầm cùng Mục Dịch Nhiên là đúng —— nó là sản phẩm của khoa học kỹ thuật hiện đại, “người” nơi đây không thể nhận ra được nó, cho nên mới mặc kệ để cho nó chiếu sáng.
Căn phòng mất đi ánh đèn pin cơ hồ biến thành một mảnh tối đen, Kha Tầm cũng không thể nhìn được gì trên màn hình di động được nữa.
Ánh sáng di động quá yếu, chỉ có thể chiếu sáng phạm vi rất nhỏ ở trước người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



